Phi Tử chương25

 

Phi Tử Là Của Ta Mà

Tác giả :Tử Tố
Beta : Wing

Chương 25: Kết Thúc

 

Ngày thứ sáu sau vụ hạ độc mưu sát hoàng hậu Dong Bang Kim Jae Joong, Hoàng phi Jessica bị tống giam vào tử tù chờ ngày hành quyết đột nhiên lãnh được thánh chỉ miễn tội, mà chính Jae Joong là người đã phê chuẩn.

 

Trở về, Jessica vẫn là một Hoàng phi cao quý, tội danh hạ độc cũng chỉ bị Jae Joong xử phạt đánh ba mươi trượng, khấu trừ hai năm lương bổng. Hoàng phi cũng có lương sao???

 

Người ngoài nhìn vào chỉ thấy hành phạt này đối với Jessica là quá nhẹ cho cô, nhưng họ nào biết năm ngày trong ngục tù kia của Jessica có bao nhiêu khốn khổ cùng tủi nhục, rồi những ngày tháng sau này của một Hoàng phi tuy cao quý, nhưng bị người đời phỉ nhổ với tội danh “ vong ân bội nghĩa ”.

 

Trong khi đó vì hành động hiền từ ấy của Jae Joong, mà danh tiếng hoàng hậu Dong Bang Kim Jae Joong  càng được bay xa hơn, đối với người dân Dong Bang bây giờ Kim Jae Joong đã trở thành một vị thánh sống, vì sự nhân đức của người mà không một người phàm nhân nào có thể đạt được.  

 

Cho dù Jessica rất ghét danh xưng mới này của Jae Joong, nhưng cô cũng phải thừa nhận rằng, mình chưa bao giờ có thể giết được con người kia.

Hay tại vì cô chỉ là một phàm nhân nên không thể thắng được thần linh.

 

 Mịch Nguyệt Cung

 

~ Rầm……Xoảng……Xoảng……

 

 –         Tức chết ta ….Kim Jae Joong ngươi giỏi lắm, lấy ta ra làm bức bình phong làm nền cho ngươi diễn trò nhân nghĩa…..HỪ….ngươi cứ chờ đấy tiện nhân…..TIỆN NHÂN………..

 

 ~ Xoảng……..xoảng……..

 

Trong khi đó tại Tâm Thiên Điện, một cuộc hội nghị bí mật đang được diễn ra.

 

 –         Ta biết trong những người đang đứng ở đây đã có vài người có ý đồ tạo phản, nói thật thì trong tay ta bây giờ đã nắm tất cả các chứng cứ buộc tội những người đó rồi. Nhưng niệm tình các người đã hết lòng dốc sức vì triều đình này cả đời, nên ta quyết định sẽ ban hồng ân đại xá, chỉ cần người nào thật tâm hối cải, tự nguyện đứng ra nhận tội, hoặc người vì có kẻ xúi giục mà làm bậy, hay kẻ bị bắt ép gì đó, chỉ cần tại nơi này đứng ra nhận tội mình đã làm, thì ta Jung Kibum Nhiếp chính vương do chính hoàng đế Jung Yunho sắc phong, đảm bảo sẽ không khép  các ngươi tử tội. Còn ai, nếu cứ cho rằng việc mình làm là không sai trái, cứng đầu không nhận tội thì chờ mà lãnh án tru di tam tộc đi.

 

Một lời Kibum vừa nói ra liền làm cho tất cả quan lại từ nhỏ đến lớn đều xám mặt, có nhiều người nhát gan đã ngất xỉu ngay tại chỗ. Một lúc qua đi, chính giữa đại điện vẫn chưa có người nào đứng ra nhận tội, không khí càng lúc càng nặng nề. Trong đám quan lại đã có vài tên lục, ngũ phẩm nhúc nhích như muốn đứng ra nhận tội, nhưng có lẽ vì sợ uy quyền của bề trên mà chần chừ không dám.

 

–         Hazzz…có lẽ hôm nay kinh thành Dong Bang này máu sẽ chảy thành sông rồi…. Người đâu chuẩn bị chiếu chỉ…….- Dùng chiêu khích tướng, Kibum biết chỉ cần mình ra một lệnh bất kì gì đó trong giờ phút này cũng có thể kích động đám quan lại đại thần nhát gan kia.

 

 –         Nhiếp Chính Vương tha tội, tội thần ngu muội bị vàng bạc làm cho mờ mắt mà đi theo giặc, nay vì hồng ân như trời biển của Nhiếp Chính Vương làm cảm động, cảm thấy thật hổ thẹn với đất nước, nhưng xin Nhiếp Chính Vương tha cho một mạng này, ngày sau tội thần nhất quyết sửa đổi, làm một thanh quan liêm chính báo hồng ân.

 

Ngay lập tức một thượng thư bộ hình chạy ra  giữa chính điện quỳ lạy xin tha mạng. Vì có người khởi xướng nên chỉ trong vòng chưa đầy một khắc, tất cả quan lại đại thần có góp chút sức trong cuộc tạo phản ấy đều lũ lượt quỳ xuống nhận tội.

 

–         Tội thần nhận tội

 

 –         Tội thần nhận tội

 

Trong khi bên kia đang diễn ra một cuộc nhận tội rầm rộ nhất chưa từng có trong lịch sử Dong Bang, thì ngồi trong một góc khuất gần đó Jae Joong đang mỉm cười vì kế hoạch sắp thành công của mình.

 

–         Bẩm hoàng hậu nương nương, Hoàng phi vừa ra khỏi cung. – Một tên công công có hơi tròn trịa chạy vào nói nhỏ vào tai Jae Joong.

 

 –         Ta biết rồi, ngươi cứ lui ra trước đi. – Jae Joong mỉm cười phất tay. – “ Hừ….bây giờ ta đã có thể bắt ngươi chịu tội rồi Jessica, còn có cả đám đồng bọn ngoan cố của ngươi nữa.”

___________##***##____________

   

Cách kinh thành khá xa về phía đông có một rừng trúc khổng lồ, giữa không gian bao la bạt ngàn đó có một ngôi nhà nhỏ, bên trong nó bây giờ có hai người đang ngồi đối mặt nhau.

 

–         Ngài sẽ giúp ta thật sao ? – Jessica hỏi

 

–         Nhất ngôn cửu đỉnh. – Người bí ẩn đáp lại một cách thờ ơ.

 

–         Vậy ta muốn ngài giúp ta lật đổ triều đại này. – Mắt Jessica như ngập tràn lửa.

 

–         Ngươi muốn làm nữ vương sao ? – Người bí ẩn xoay lưng bước đi.

 

–         Nữ Vương….ha ha ha ….cũng được đấy, cái chính là ta muốn chính tay mình giết chết  tiện nhân đó thôi. – Vẻ mặt Jessica càng thêm hung ác, ánh mắt càng thêm cay nghiệt.

 

 –         Vậy ta sẽ được lợi ích gì ? – Người bí ẩn đột nhiên xuất hiện đối diện Jessica.

 

 –         Dong Bang, chỉ cần ngài giúp ta, ta tình nguyện làm một chư thần của Trung Nguyên, mãi mãi phục tùng dưới chân ngài, hoàng đế Trung Nguyên. – Như tỏ tấm lòng, Jessica trực tiếp quỳ xuống cúi lạy người bí ẩn kia. 

 

 –         Vì báo thù, cô tình nguyện bán nước ? – Dáng vẻ chán ghét thoáng xuất hiện trên mặt người bí ẩn trong chốc lát.

 

 –         Đúng vậy, chỉ cần giết được tiện nhân đó, ta có chết cũng cam lòng. – Jessica ngẩng đầu nhìn thẳng người bí ẩn kia khẳng định ý muốn của mình.

 

 –         Ta sẽ giúp ngươi, nhưng với một điều kiện. – Người bí ẩn lại xoay người đi.

 

 –         Ngài cứ nói.

 

 –         Nếu như có người thứ hai biết được chuyện này, thì coi như hiệp ước này vô hiệu.

 

 –         Được.

 

Sau khi kí được hiệp ước với hoàng đế Trung Nguyên, Jessica nhanh chóng mang theo hiệp ước phi thẳng đến phủ đại tướng quân bàn bạc tình hình, chuẩn bị xuất binh tạo phản. Nhưng cô nào biết Đại tướng quân Lee So Man lúc này đang rơi vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc trong cung, khi Jessica vừa bước chân vào phủ thì cũng là lúc phủ tướng quân bị quân lính bao vây.

 

 –         Bao vây tất cả cho ta, một con ruồi cũng không thể cho bay ra ngoài. – Thống lĩnh cấm vệ quân lớn tiếng hạ lệnh.

 

 –         Các ngươi làm gì vậy, mau cho ta ra ngoài, ta muốn về cung…..

 

 Jessica thấy tình cảnh trước mắt thành ra cớ sự này, cô biết mọi chuyện có lẽ đã bị phát hiện cả rồi, bây giờ chỉ có một người mới có thể cứu được cô, nhưng cô cũng không biết phải làm sao mới có thể cầu cứu người kia.

 

–         Các người mau cho ta ra ngoài, các người không biết ta là ai sao ? – Jessica dùng hết sức hét lên.

 

–         Hoàng hậu nương nương ra lệnh, không cho phép bất kì ai ra khỏi phủ, Hoàng phi, người cũng không ngoại lệ. – Thống lĩnh cấm vệ quân nhìn Jessica cười một cách khinh miệt.

 

–         Ngươi……“ người này hình như mình từng gặp ở đâu rồi ? ” – Khi nhìn kỹ tên thống lĩnh cấm vệ quân, Jessica mơ hồ nhớ đến một người vào một đoạn thời gian mà cô không bao giờ có thể quên trong đời. – Ngươi chính là tên thư sinh bị nhốt chung cùng hai tên đã…..ngươi chính là người đó có phải không ? – Jessica như nổi điên lên.

 

–         Hoàng phi có lẽ nhận lầm người rồi. – Tên thống lĩnh lại mỉm cười, chỉ có điều nụ cười này lại chính là nụ cười đặt trưng của tên thư sinh ngày đó trong ngục tù.

 

–         Ta hiểu rồi……..là tiện nhân đó sai khiến các ngươi làm vậy có đúng không ? Hắn là muốn trả thù ta……hắn làm tất cả mọi chuyện cũng đều là muốn trả thù ta….ha ha ha……kể cả lấy tính mạng của con mình ra đùa giỡn với nguy hiểm….Ngu Ngốc……Hắn tưởng làm vậy thì có thể giết được ta sao….HA HA HA…….. – Lớn tiếng cười to lên, Jessica cười như ngây như dại, cười cho cuộc đời của mình, cười cho sự ngu ngốc của người khác, và cười cho những toan tính mưu kế từ trước đến nay của mình bây giờ tàn theo tro bụi. – TA SẼ KHÔNG THUA…..TA SẼ KHÔNG THUA NGƯƠI ĐÂU……

 

Hai ngày sau, đại tướng quân Lee So Man vì có hành vi tạo phản nhưng cứng đầu không chịu hối lỗi, bị lãnh án trảm tại chỗ, người thân của Lee So Man đều bị lưu đầy đến biên cương phục dịch hai mươi năm không cho trở về. Jessica bị tình nghi là chủ mưu trong cuộc nổi loạn này, bị Jae Joong cho người áp giải trở về hoàng cung.

 

 Qùy dưới chính điện bây giờ Jessica không còn là một Hoàng phi nhan sắc kiều diễm, quần áo lụa là, phục sức quý giá nữa, mà thay vào đó là một tội nhân đầu tóc rối loạn, quần áo xốc xếch, gương mặt bám đầy bụi bặm và vết thương như vết cào gây ra, miệng lúc nào cũng lảm nhảm một mình, như một người điên dại.

 

–         Jae Joong huynh, cô ta bị làm sao vậy ? – Kibum nghiêng người qua nói nhỏ với Jae Joong.

 

–         Huynh cũng không biết nữa, chỉ nghe nói ngày hôm qua khi còn ở trong phủ của Lee So Man, cô ta từng bị ngất đi, khi tỉnh lại thì điên điên dại dại như thế này rồi. –  Jae Joong chống cằm, dùng ánh mắt sắc bén nhất chăm chú nhìn Jessica bên dưới đại điện.

 

–         Huynh có nghĩ là cô ta giả điên để chạy tội không ? – Kibum dùng ánh mắt không thể tin tưởng nhìn Jae Joong.

 

–         Điên cũng được, mà không cũng tốt, dù cô ta có thế nào đi chăng nữa, thì cuối cùng cô ta cũng vẫn bị hành quyết, vì những tội lỗi mà cô ta đã gây ra.

 

Khi nói ra câu này, Jae Joong gần như không thể kìm được xúc động cùng giận dữ, nước mắt cũng vì thế mà chảy thành hàng.            

 

Những giọt nước mắt này là dành cho những người đã vì cậu mà đổ không biết bao nhiêu mồ hôi cùng xương máu.

 

Là dành cho những người bị cậu làm liên lụy mà mất mạng oan uổng.

 

Cuối cùng là dành cho hai sinh linh vô tội đã bị Jessica giết chết khi còn chưa thành hình.

 

–         Jessica Jung, thân là Hoàng phi lại kết bè kết đảng với quan lại trong triều, còn câu kết với ngoại quốc âm mưu tạo phản, tội chứng rành rành hết đường chối cãi, nay ta Jung Kibum nhiếp chính vương do chính đích thân hoàng đế Jung Yunho sắc phong, xin thay mặt người phán Jessica tội tru di cửu tộc, khâm thử – Tiếng của vị công công già vang vọng cả đại điện, và sau khi vị công công đó dứt lời cũng là lúc quan lại trên dưới trong triều đều đồng loạt quỳ xuống hô to.

 

 –         Nhiếp chính vương anh minh….. vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.

 

 –         Mang ra ngoài…..trảm….. – Ngồi trên long ỉ Kibum uy nghiêm ra lệnh, ngay lập tức hai tên cấm vệ quân liền đi vào bắt lấy Jessica.

 

 –         Không được giết, thánh chỉ của tiên hoàng ở đây, không ai được giết Jessica. – Đột nhiên vị lão thái sư già Jung Tea Won từ ngày hoàng đế Jung Yunho mất tích chưa lần nào có mặt trên đại điện, thế mà ngày hôm nay lại đột nhiên xuất hiện tại nơi này, còn lớn tiếng ngăn cản hành hình Jessica.

 

 –         Cửu cửu cứu con với !! – Jessica khi thấy Jung Tea Won xuất hiện thì liền từ một người điên dại trở lại bình thường như xưa, còn lớn tiếng gọi Jung Tea Won là cửu cửu.

 

 –         Jessica, ngươi còn muốn ta cứu ngươi sao ? Ngươi có chết một trăm lần ta cũng không quản,  chẳng qua vì bị ngươi làm liên lụy đến, nên ta mới cực chẳng đã ra mặt thôi…hứ….– Jung Tae Won sau khi quay mặt lớn tiếng mắng Jessica một trận, mới cầm lấy thánh chỉ giơ lên cao – Thánh chỉ này do đích thân tiên hoàng ngày trước xét thấy gia tộc họ Jung chúng tôi hết lòng vì nước mà không tiếc hi sinh ban cho, có thể miễn tử tội tru di cửu tộc, trừ phi trong ba ngày sau khi đọc chỉ do đích thân hoàng đế thu hồi, nếu không sẽ có hiệu lực đời đời. Nhiếp chính vương, người cho dù là đích thân hoàng đế sắc phong thì cũng không đủ tư cách để thu hồi, trừ phi là hoàng thượng sống lại. – Jung Tae Won nở một nụ cười nửa miệng hết sức khó ưa, hất mặt lên nhìn Kibum và Jae Joong.

 

Không lường trước được tình huống này sẽ xảy ra, cả Jae Joong và Kibum lúc này đều phải điêu đứng trước bản thánh chỉ bí ẩn đó. Cả từ trên xuống dưới đại điện đều lâm vào im lặng, một bầu không khí nặng nề không báo trước bao phủ cả không gian.

 

–         Làm sao đây Jae Joong huynh, không lẽ thả cô ta ra sao ? – Kibum nghiêng người hỏi ý kiến Jae Joong.

 

–         Không biết ông ta đào đâu ra cái thánh chỉ đó nữa, nhưng Yunho còn đang trong giai đoạn dưỡng thương không thể đi xa được, hơn nữa nơi ấy cách đây khá xa nội trong ba ngày trở về là không thể….hazz…..

 

Trong lúc Jae Joong đang không biết phải tính làm sao, thì giữa đại môn nội điện lại xuất hiện thêm hai người xa lạ, và sự xuất hiện của hai người làm cho Jae Joong rất vui mừng, phấn khởi.

 

–         Phụ thân…..Cha thân……- Jae Joong lao như bay về phía hai người, quên cả việc hiện giờ mình đang mang thai.

 

–         Jae Joong….hài tử đáng thương của ta…..- Thấy thế lão mỹ nhân liền nhanh tay nhanh chân quấn lấy Jae Joong như bạch tuột.

 

–         Jae Joong , con đang mang thai đấy sau này đừng chạy nhanh như thế, nếu con có chuyện gì thì ta không biết ăn nói sao với Yunho đâu. – Lão soái ca liền gõ lên trán Jae Joong một cái nhắc nhở.

 

–         Vâng phụ thân, sau này con sẽ chú ý hơn….hii…..phải không cha thân – Jae Joong chu miệng làm nũng với lão mỹ nhân.

 

–         Ừ…..hii….- Hai phụ tử cùng nhìn về lão soái ca nở một nụ cười giống hệt nhau, khiến ông lạnh xương sống. – Ừm….phải rồi ta quên mất, Jae Joong hôm nay cha thân có mang một người về trả lại cho con này…..còn không mau vào đi.

 

Sau câu nói của lão mỹ nhân thì giữa cánh cửa đại điện lại xuất hiện thêm một người nữa mặc long bào, đầu đội vương miện có gắn trăm hạt ngọc, uy phong lẫm liệt, bá khí vương cao, không ai khác chính là hoàng đế Jung Yunho.

 

–         Yunho……..hic…..-  Ngay khi nhìn thấy Yunho thì nước mắt liền chảy dải trên gương mặt Jae Joong, hai chân cũng như tự chủ chạy về phía Yunho.

 

–         Jae…..- Vòng tay ôm lấy thân ảnh mà hắn ngày đêm mong nhớ, tại giờ phút này Yunho cảm thấy mình như tìm thấy ánh mặt trời sau cơn mưa dài tâm tối.

 

Hai người cứ như thế ôm lấy nhau trên đại điện, khiến cho trên dưới gần một trăm người gần như hóa thạch, khoảng một lúc lâu sau Kibum mới có thể cử động, ho nhẹ một tiếng nhắc nhở hai người kia, ở đây còn có việc quan trọng đang cần xử lí.

 

–         Khụ…..Yunho huynh, cuối cùng thì huynh cũng chịu xuất hiện rồi. – Kibum tươi cười vỗ vai Yunho một cái thật mạnh.

 

–         Ha ha….Kibum làm tốt lắm, sau này huynh nhất định sẽ trọng thưởng cho đệ. – Yunho cũng tươi cười vỗ lại cho Kibum một cái đau điếng.

 

–         Đau…..

 

Cũng nhờ tiếng hô đau này của Kibum, mà từ trên tới dưới trong triều mới thoát khỏi hiện trạng hóa thạch, và phản ứng đầu tiên của họ chính là quỳ xuống hô to khẩu hiệu nằm lòng.

 

–         Hoàng thượng hồng phúc tề thiên…….vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế……..

 

–         Các khanh gia bình thân. – không còn là dáng vẻ cười đùa lúc nãy, Yunho bây giờ thật uy nghiêm và xa cách.

 

–         Tạ ơn hoàng thượng. – hành động theo thói quen, chứ thật ra từ trên xuống dưới quan lại ở đây không người nào là không sợ hãi, không người nào là không run rẩy, đối với họ sự xuất hiện này của Yunho như một đòn chí mạng đánh thẳng vào tinh thần vốn dĩ đã yếu đuối của họ.

 

–         Ta biết, sự xuất hiện hôm nay của ta đã làm các khanh gia kinh sợ cùng hoài nghi, nhưng ta có thể khẳng định với các khanh một lần nữa, ta Jung Yunho vẫn chưa chết, lúc nãy các khanh cũng nhìn thấy hoàng hậu ôm ta rồi đấy. Còn lý do vì sao ta mất tích có lẽ các khanh cũng biết rồi, và hôm nay ta trở về cũng là vì chuyện ấy…..Jessica chắc ngươi không ngờ tới ta vẫn còn sống có phải không ? – Nở một nụ cười nửa miệng, Yunho dùng ánh mắt sắc còn hơn dao nhìn về phía con người đang run sợ dưới kia.

 

–         Không …..không thể nào……Ngươi rõ ràng đã trúng cực độc…..lửa lại cháy lớn như thế….còn có hỏa dược bên trong….làm cách nào ngươi lại có thể thoát khỏi đó chứ…..ngươi nhất định là giả……LÀ GIẢ…..- Jessica thật sự hoảng sợ hét toáng lên.

 

–         Là giả sao ? Ngươi đừng quên, ngươi từng dùng nhiếp hồn đại pháp với ta, sinh mạng của chúng ta là tương liên, nếu như ngươi nói ta là giả, vậy thì không phải bây giờ ngươi cũng chỉ là nắm xương trắng rồi sao ? – Yunho dùng ánh mắt giận dữ nhìn về phía Jessica.

 

–         Không sai, nhưng nếu như ngươi đã nói chúng ta sinh mệnh tương liên, vậy tai sao ta bây giờ có làm như thế này, ngươi vẫn không hề cảm thấy đau đớn gì ? – Nói rồi Jessica dùng kiếm của tên cấm vệ quân bên cạnh cắt một đường dài trên cánh tay mình.

 

–         Ngươi không biết sao ? Đó là vì hắn đã từng thật sự chết đi, tính mạng này là do ta dùng Thiên mệnh nhặt về từ quỷ môn quan. – Lời lão mỹ nhân vừa nói ra liền  khiến cho Jessica cũng như trên dưới trong triều đều hết sức kinh ngạc.

 

–         Là Thiên Mệnh trong truyền thuyết sao ? – Jessica si ngốc hỏi lại.

 

–         Đúng, là Thiên Mệnh trong truyền thuyết. – Lão mỹ nhân không tiếc lập lại câu trả lời một lần nữa.

 

–         Ha ha ha……Ngay cả ông trời cũng muốn giúp hai người họ…..Ta thua thật rồi….cuối cùng thì con người cũng không thể nào chống lại được ý trời…..Kim Jae Joong ta đấu không lại ngươi, ta đấu không lại số phận của mình….Hứ…..- Jessica tự kết liễu mình với thanh kiếm trên tay, trước khi nhắm mắt cô vẫn cố mỉm cười nhìn Yunho. – Vì quá yêu…..nên ta càng hận …..nhưng cuộc đời này ta chưa từng hối tiếc vì đã yêu….. ta chỉ biết từ lần đầu gặp gỡ….. khi ánh mắt đó nhìn về phía ta……thì trái tim này…… đã trao cho người……   

 

 ……….Một dòng máu đỏ……….

……….Một hàng lệ rơi……….

……….Chuyển đổi càn khôn……….

……….Nghịch thiên phản địa……….

……….Tranh giành hơn thua……….

……….Sinh linh oai oán……….

……….Nước mất nhà tan……….

……….Cũng vì muốn đạt……….

……….Tình yêu của người……….

 

Hết chương 25

Vốn Tố dự định kết thúc fic Phi tử này trong 25 chương, thế những……đúng là người tính không bằng ngồi viết….Hiii

Thôi thì, hẹn gặp lại các bạn trong chương cuối vậy sắp tới vậy.

7 phản hồi (+add yours?)

  1. iloveyunjae
    Sep 10, 2011 @ 00:55:57

    hi minh doc dau tien hay wa mong chap sau -_-
    Cuối cùng cũng hỷ kết đoàn viên

    Trả lời

  2. cassiopeia (@VuEu)
    Sep 11, 2011 @ 09:53:42

    hi fic hay qua au oi tks au nhiu

    Trả lời

  3. khongvinh
    Sep 11, 2011 @ 20:41:49

    The dag con mot chuog nua ha ss. E k mun Jessica chet kieu naw dau ss oj. Tặk!tặk! E muon mu day bj chet mot cach dau don hon y , nhu * ngu ma phanh thay* chag han. Tiec that. Thanks ss. Mong cho chap cuoj. E mun Jae sjh mot traj, mot gaj y!.

    Trả lời

    • Tử Tố
      Sep 12, 2011 @ 00:41:20

      Lúc đầu Tố cũng muốn cho Jessica chết một cách thê thảm nhất. Những suy đi nghĩ lại, xét cho cùng thì Jessica cũng chỉ vì quá yêu những không thể đạt được nên đâm ra hận thù mà gây ra biết bao tội lỗi như thế.
      Nhưng thật ra cái chết đau khổ nhất không chỉ phải ” thể xác không toàn vẹn “, đôi khi chết vì tuyệt vọng còn thê lương hơn nhiều…Hii

  4. forever1401
    Sep 12, 2011 @ 21:40:14

    To To muoi muoi ah,that la fuc muoi wa di nha.nhin canh jae bao thu jess thuc su ty ty day vo cug kham fuc au nhu muoi muoi..co the nghi ra may tro do,that la hay wa dj.fic rat hay,doc 1le6 het 25chap.hog chap moi of muoi nhe.thks nhiu nhiu…muahh…

    Trả lời

    • Tử Tố
      Sep 12, 2011 @ 23:34:33

      Cảm ơn đã ghé thăm tiểu lâu của muội * ôm hôn nồng nhiệt * ( mà muội nên gọi forever1401 là tỷ hay huynh vậy )

  5. Forever1401
    Sep 16, 2011 @ 06:33:35

    Goi ta la ty ty nhe..muahhh…

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: