Phi Tử chương 24

 

Phi Tử Là Của Ta Mà

Tác giả :Tử Tố
Beta : Wing

Chương 24: Thâm Cung Nội Chiến ( Phần hai )

 

Jessica biết Jae Joong bây giờ đã không còn là Jae Joong của ngày xưa…..

Jessica cũng biết mình không thể chống lại Jae Joong lúc này…….

 

Jessica càng biết mình đang nằm trong vòng nguy hiểm, và phải cẩn thận hơn với Jae Joong…….

 

Nhưng đến cuối cùng, dù Jessica có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của Jae Joong, cô chính thức trở thành một con rối mặc Jae Joong đùa giỡn…..

 

Mịch Nguyệt Cung, vào đêm yến tiệc náo nhiệt mừng hoàng phi Jessica khỏi bệnh, do đích thân hoàng hậu Kim Jae Joong tổ chức.

 

Yến tiệc đêm nay tuy kém phần náo nhiệt như ngày hội ngắm hoa hôm ấy vì sự hiện diện của những “ người đá ” cấm vệ quân, nhưng thay vào đó người ta lại cảm thấy có phần an tâm hơn.

 

Không ồn ào, không huyên nháo, yến tiệc diễn ra một cách rất trật tự, sau màn ca múa góp vui của vài vị thiên kim tiểu thư, thì mọi người nhập tiệc, sau khi yến tiệc xong thì đến lượt quan lại đại thần chúc rượu Jessica mừng cô khỏi bệnh, rồi Jessica nâng ly cảm tạ lại mọi người. Cuối cùng là phần quan trọng nhất, mà cũng là phần Jessica không mong muốn nhất, đó là cô phải quỳ giữa đại điện kính rượu Jae Joong, như một phàm nhân kính thần linh của họ, đó là phong tục của người Dong Bang.

 

Vì vậy Jae Joong đối với Jessica bây giờ đã là một thần linh không thể làm phật lòng…..

 

Cho nên, nếu như Jessica có một hành vi phản nghịch nào đối với Jae Joong, thì cô nhất định sẽ có một kết cục không mấy tốt đẹp cho lắm, hơn nữa trong mắt người đời cô còn là một kẻ “ vong ân bội nghĩa ” tiếng xấu lưu danh thiên cổ.

 

–         Kim hậu, cảm ơn người đã cứu mạng Jessica, ân nghĩa này suốt đời này Jessica mãi khắc sâu trong tim, nếu có kiếp sau, Jessica nguyện làm trâu làm bò đền đáp người. – Quỳ giữa đại điện Jessica cố nuốt giận trong lòng mà gọi Jae Joong một tiếng “ Kim hậu ”.

 

–         Muội muội mau đứng lên đi, muội chỉ vừa mới khỏi bệnh không cần câu nệ lễ tiết, chỉ cần ta hiểu tấm lòng của muội đối với ta thế nào là được rồi ? Ta cũng không hy vọng kiếp sau muội phải báo ân gì, ta chỉ mong muội muội sau này có thể mãi lạc quan, vui vẻ, không phải cực khổ, buồn tủi, gian trưng hay tịnh mịch là tốt rồi. –  Khi nói Jae Joong cố tình nhấn mạnh vài tiếng trong câu.

 

Khi Jae Joong tiến đến giữa đại điện đỡ Jessica đứng lên, đồng thời nhận lấy chung rượu trong tay Jessica, và dưới ánh mắt không thể tin được của cô, Jae Joong đã làm một động tác tay nhỏ rất nhanh, mà chỉ có người đứng gần như Jessica mới có thể thấy được. Chỉ một cái phất tay của Jae Joong, thì chung rượu mà Jessica kính lên lúc nãy vốn dĩ chỉ là một chung rượu bình thường, bây giờ đã trở thành một chung rượu độc.

 

–         KHÔNG ĐƯỢC UỐNG………..

 

Khi Jessica hốt hoảng hét lên thì cũng là lúc Jae Joong đã nuốt xong ngụm rượu độc xuống bụng. Trong tích tắc khóe môi Jae Joong khẽ nhếch lên, rồi nhanh chóng thay vào đó là một khuôn mặt ngỡ ngàng nhìn Jessica.

 

–         Muội muội làm sao vậy, trong rượu không lẽ…..hộc…..- Nhanh chóng một dòng máu tươi chảy ra từ khóe môi của Jae Joong, cậu ôm bụng đau đớn nhìn Jessica như thể không tin nổi. – Trong….rượu…..có độc….- Cố nói ra những từ cuối cùng, Jae Joong như muốn khẳng định lại với mọi người rằng Jessica đã hạ độc cậu.

 

–         Không phải ta…..là tự hắn hạ độc chính mình……là hắn muốn vu oan giáng họa cho ta… THẬT ĐẤY….. KHÔNG PHẢI TA LÀM..….- Jessica biết mình đã bị Jae Joong gài bẫy, giờ phút này cô thật sự hối hận, hối hận mình ngày trước không một kiếm đâm chết tiện nhân kia, để bây giờ sẽ không phải đối diện với tình cảnh trớ trêu, gọi trời trời không thấu, gọi đất đất không hay thế này.

 

Jessica nhanh chóng bị cấm vệ quân áp giải vào tử ngục, ở trong một căn phòng không thể thấy được ánh sáng mặt trời, xung quanh toàn những tên đầu trâu mặt ngựa, lưng hùm mặt gấu.

 

–         Ha ha …chúng bây, ả này từng là hoàng phi đấy……Ha ha ha….- Một tên có gương mặt đầy sẹo dùng đôi bàn tay chai sần của mình bóp lấy cằm của Jessica bắt cô phải ngẩng mặt lên đối diện với gã.

 

–         Đúng là sắc nước hương trời nha…..- Một tên khác có một bên mắt bị hỏng, trên mặt bị bỏng nặng một bên má, nhìn vào không khác gì quái nhân.

 

–         Nghe nói Kim hậu từng có ơn với ả, nhưng ả lại lấy oán báo ân hạ độc người nên mới bị bắt vào đây…..hazzz…..đúng là nữ nhân càng xinh đẹp thì càng ngoan độc nha….- Một tên khác dáng vẻ như thư sinh, mặt mày cũng thuộc loại dễ nhìn, xem ra là người có chút học thức.

 

–         Lão đại, mỡ đã dâng đến tận miệng rồi, anh xem chúng ta có nên ăn hay không? – Tên mặt đầy sẹo hướng tên thư sinh kia gọi lão đại, còn hỏi ý kiến của hắn, trong khi nước dãi của gã đã chảy dài xuống đất.

 

–         Phải đấy lão đại….anh là người thông minh nhất trong ba chúng ta, anh xem nếu như chúng ta “ăn” mỹ nhân này rồi, sau này có bị án chém đầu nữa không ? Nói gì thì cũng không phải lần nào chúng ta cũng may mắn được Kim hậu ân xá như vậy đâu. – Gã một mắt khi nói chuyện với tên thư sinh kia, cũng không quên dùng con mắt còn lại mà nhìn Jessica một cách sỗ sàng, như thể Jessica đang không mặc y phục vậy.

 

–         Hứ…..đã vào đây rồi, các ngươi còn sợ cái gì chứ, ngày xưa khi còn bên ngoài ngay cả phòng của thiên kim nhà thượng thư ta còn dám vào, thì một ả quý phi bị bắt vào ngục tù chờ ngày hành quyết thì tính cái gì….các ngươi cứ vui vẻ đi

 

Tên thư sinh cũng chính là lão đại kia sau khi bỏ lại một câu thì tìm một góc tương đối sạch sẽ nhất nằm xuống, mặc kệ kế bên mình có đang diễn ra một màn điên loan đảo phượng hay không.

 

Jessica vì khi bị đưa vào ngục đã bị Kibum ép uống không ít nhuyễn cân tán, song song còn điểm ba đại nguyệt trên người, khiến cô dù sau khi thuốc hết tác dụng vẫn không thể sử dụng nội lực để chữa thương, cũng như dùng võ công để chạy trốn. Cho nên Jessica bây giờ như một miếng mồi ngon bày ra trước mắt đám dã lang bị đói lâu ngày, mặc tình nó xấu xé ra.

 

–         Này, đừng để ả chết, nếu không cuộc sống sau này của chúng ta lại tẻ nhạt đấy. – Tên thư sinh đó bỗng lên tiếng, làm cho hai tên kia phải giật mình giữa cuộc vui.

 

–         Ha Ha …..lão đại yên tâm….- Tên mặt sẹo cười đáp trả lại tên thư sinh kia, sau đó là vùi đầu vào lạc thú trăm năm khó gặp.- Mỹ nhân cho gia gia ta hôn cái nào…..ha ha ….quý phi có khác, da dẻ thật mịn màng….- Tên đó tươi cười một cách khả ố, sau đó dùng đôi bàn tay chai sần của mình lướt đi trên thân thể Jessica.

 

–         Bỏ… ta ra….ta nhất định….khiến …đám vô lại….các ngươi….chết không….toàn thây….- Khi Jessica yếu ớt nói ra những lời độc địa, thì liền bị gã một mắt cho một bạt tai thật mạnh vào mặt.

 

–         Tiện nhân…..đã vào đây rồi còn ra oai con khỉ khô gì ….tao đây cóc cần cái gì thương hoa tiếc ngọc hết….tao giết mày…..tiện nhân……

 

Nói rồi tên một mắt đó liên tiếp tung những quyền đấm cước đá vào người Jessica không thương tiếc…..mà cũng đúng thôi, ai biểu cô chọc trúng vào nỗi đau của hắn, ngày xưa nếu như nương tử hắn không độc mồm độc miệng, thường xuyên ra oai trước mặt hắn, thì hắn cũng không đến nỗi trở thành cuồng sát rồi bị bắt vào tử lao này.

 

Năm ngày sau, khi quan cai ngục phát hiện Jessica bị những tên tử tù khác đánh đập và cưỡng bức, thì cô đã người không ra người ma không ra ma.

 

Trong khi đó ở Thái Y Viện, Jae Joong sau khi được đưa tới nơi thì nhanh chóng được đệ nhất thần y Kim Junsu bắt mạch cho uống thuốc giải, vì vậy mà tính mạng cả lớn lẫn nhỏ đều được bảo toàn.

 

–         Jae Joong huynh, lần này huynh thật gan bằng trời, dám hạ độc chính mình chỉ để báo thù, huynh có biết huynh làm như vậy có thể sẽ gây ảnh hưởng đến thai nhi không ? – Junsu tức giận trừng mắt Jae Joong.

 

–         Huynh đã định liệu trước rồi, chỉ cần huynh phong bế hết tất cả bát kinh kỳ mạch, như vậy chất độc sẽ không thể ảnh hưởng đến cơ thể. – Jae Joong vẫn ung dung thưởng thức những món khoái khẩu của mình gần đây: me, quýt, xoài, cóc, ổi chua, và không thể thiếu ô mai chua.

 

–         Nhưng dù vậy đi nữa thì huynh cũng quá liều lĩnh, nếu lỡ như xảy ra sơ xuất gì thì huynh tính sao đây, KHÔNG LẼ HUYNH MUỐN LẠI MẤT ĐI CHÚNG….. – Junsu biết mình giận quá mất khôn, nhưng lời đã nói ra rồi làm sao thu lại đây.

 

–         ……

 

–         Đệ……đệ xin lỗi, đệ không cố ý…..Jae Joong huynh……hic….đệ xin lỗi….hu hu hu……- Nhìn thấy Jae Joong bỗng trở nên trầm lặng, đờ người ra, Junsu hiểu mình đã làm tổn thương cậu ấy. Quỳ dưới chân Jae Joong, nước mắt Junsu không ngừng rơi xuống như thay cho lời xin lỗi của mình.

 

–         Huynh……Có lẽ……thật sự sai rồi, huynh…..huynh không nên đem tính mạng của mình và bảo bối ra đối đầu với nguy hiểm chỉ để báo thù. Nhưng đệ yên tâm, huynh sẽ không bao giờ làm như vậy nữa. Sau này dù có tan xương nát thịt, thì huynh cũng sẽ nhất quyết bảo vệ hai bảo bối này đến cùng….Oẹ…….- Jae Joong vừa nói dứt câu thì chạy ngay ra cửa nôn thốc nôn tháo. 

 

–         Hii….là bảo bối đồng ý với huynh đấy. – Junsu lau nước mắt chạy ra xoa lưng giúp Jae Joong.

 

–         Nó hành huynh thì có, mới có hơn bốn tháng tuổi mà đã biết cách quậy huynh rồi. –  Jae Joong mỉm cười xoa xoa cái bụng đã hơi nhô ra của mình.

 

–         Bụng huynh cũng bắt đầu to ra rồi, huynh có nghĩ đã đến lúc công khai thân phận của bảo bối chưa ? Ít nhất cũng nên cho phụ thân bọn nó biết sự có mặt của bọn chúng chứ !! – Junsu cười thâm tình nhìn Jae Joong.

 

–         Ưm…..cũng sắp rồi, hazz…..màn kịch này cũng nên kết thúc thôi, huynh cũng không muốn bảo bối lại gặp nguy hiểm vì Jessica, với lại…..

 

–         Với lại huynh rất nhớ Yunho huynh, muốn nằm trong vòng tay mà làm nũng với huynh ấy phải không ….ha ha ha…..- Junsu cười hả hê khi thấy gương mặt Jae Joong đỏ bừng như quả cà chua, trong khi đó thì cái miệng cũng nhanh chóng bị lấp đầy bởi quýt chua.

 

–         Kim Junsu, đệ càng ngày càng lớn gan nha, dám chọc cả huynh nữa….đệ có tin……Hưm….Junsu, đệ…..đệ đang ăn cái gì vậy ? – Jae Joong kinh ngạc nhìn Junsu đang ăn quýt chua một cách ngon lành.

 

–         Thì quýt đó, ngon lắm….huynh cùng ngồi xuống ăn với đệ đi. – Kéo Jae Joong ngồi xuống, Junsu chuyển sang ngậm ô mai chua.

 

–         Junsu, nghe huynh hỏi này…..đệ thèm cái này lâu chưa?

 

–         Ưm….cũng mới đây thôi. – Vì vẻ mặt Jae Joong tỏ ra rất nghiêm nghị, nên Junsu cũng hơi sợ mà nghiêm túc trả lời Jae Joong.

 

–         Vậy đệ có thường hay buồn nôn không ?

 

–         Lâu lâu cũng có, chắc do đệ thường ăn mấy thứ đó nên đau dạ dầy ấy mà.

 

–         Đệ đưa tay huynh xem nào.

 

–         Đệ thật không có bệnh gì đâu Jae Joong huynh. – Dù nói vậy nhưng Junsu vẫn đưa tay ra.

 

–         Ưm……đúng như huynh nghĩ, đệ không bị bệnh, mà là CÓ RỒI….ha ha ha chúc mừng đệ Junsu. – Jae Joong vui mừng hớn hở siết tay Junsu.

 

–         Không thể nào…..- Junsu lắc đầu không tin.

 

–         Vậy đệ kiểm tra lại đi, đệ là thần y mà.

 

Jae Joong cốc cho Junsu một cái, sau đó lấy bàn tay trái đặt lên mạch cổ tay phải cậu, Junsu sau một hồi bắt đi bắt lại mạch tượng trên cổ tay phải, còn chạy đi làm vài cái thử nghiệm kì lạ gì đó, đến một lúc lâu sau cậu mới trở lại ngồi đối diện với Jae Joong.

 

–         Jae Joong huynh à.

 

–         Huynh đây.

 

–         Jae Joong huynh ơi !!

 

–         Ờ

 

–         Jae Joong huynh…..đệ…đệ…..

 

–         ……….

 

–         JAE JOONG HUYNH, ĐỆ THẬT SỰ CÓ RỒI, ĐỆ CÓ HÀI TỬ VỚI YOOCHUN RỒI….Hic……hu hu hu……..đệ có thai rồi…….- Junsu ôm lấy Jae Joong mà khóc rống lên.

 

–         Phải, chúc mừng đệ…..hic…..- Jae Joong bị Junsu làm cho xúc động.

 

–         Kì tích, đúng là kì tích, Chang min nói quả không sai….đệ ấy thật sự đã cho đệ một cái kinh hỷ….hic…..Jae Joong đệ vui quá…..vậy là ước mơ của đệ được thực hiện rồi…..hu hu hu…..

 

–         Phải…..nhưng huynh thật không biết, đệ tại sao lại có thể mang thai được chứ ? Rồi còn cái gì kì tích, chuyện đó thì có liên quan gì đến Chang min. – Jae Joong kéo cậu ngồi lại ghế, sau đó lau nước mắt cho cậu. – Đừng khóc nữa, nếu không hài tử sau này sinh ra sẽ hay khóc nhè lắm.

 

–         Hic…..hii…..huynh cứ chọc đệ, huynh cũng vậy thôi. Chuyện này phải bắt đầu kể từ hơn hai tháng trước….

___________________###***###____________________

 

Đó là một ngày mưa, dạo ấy Yoochun vì bận lo cho vụ huynh vào cung mà thường hay đi sớm về khuya. Có một hôm, ngày ấy mưa rất lớn, còn Yoochun thì đi vẫn chưa về, lúc đó đệ đang ngồi bên cửa sổ chờ Yoochun thì Chang min và Heechul huynh đến.

 

~ Cốc…..cốc…..

 

–         Ai vậy ? – Junsu giật mình tiến về phía cửa, bởi vì trời cũng khá tối rồi, nên Junsu cũng tỏ ra hơi thận trọng.

 

–         Huynh…..Heechul đây, còn có Chang min nữa.

 

Chất giọng trong trẻo không thể lẫn lộn của Heechul cất lên, như nhận ra chủ nhân của tiếng nói đó cánh cửa phòng Junsu nhanh chóng được mở ra, đối diện với Junsu đúng là Heechul và Chang min, nhưng…..còn có thêm hai nhân vật khác nữa…..sau đó thì bóng tối chợt bao trùm lấy cậu.

 

Đến khi Junsu tỉnh lại đã là sáng ngày hôm sau, như thường lệ cậu vẫn đang nằm trong vòng tay ấm áp của Yoochun…..chỉ có điều, ngày hôm nay hơi khác với mọi ngày một chút, đó là khắp toàn thân cậu đều đầy rẫy dấu hôn ngân, lưng và hông thì vừa đau vừa mỏi đến cực điểm, đáng thương nhất chính là tiểu nguyệt phía sau, đau đến không thể động đậy được.

 

–         Ừm…..đau

 

–         Nương tử tỉnh rồi sao, có đau lắm không ? Để tướng công xoa cho nào, nhưng phải công nhận Su đêm qua thật nồng nhiệt nha, Chun chưa bao giờ thấy Su nhiệt tình và quyến rũ như vậy đấy. – Yoochun yêu thương hôn lên má Junsu, bàn tay mới đầu còn xoa trên lưng bây giờ đã di chuyển gần tới hông.

 

–         Đau…..đáng ghét…..người ta đang đau lắm đấy, Chun còn ở đó lợi dụng người ta…..- Junsu sau khi mơ hồ nhớ lại chuyện đêm qua thì mặt mày đỏ bừng cả lên.

 

Thật ra đêm qua xảy ra chuyện gì Junsu cũng không nhớ rõ nữa, cậu chỉ loáng thoáng nhớ được mình bị Heechul cho uống một cái gì đó rồi bỏ đi cùng Chang min và hai người lạ mặt kia, sau đó cơ thể cậu rất đau, đau đến dữ dội, cơn đau như muốn phá tan cơ thể cậu ra. Nhưng chỉ một lúc sau cơn đau qua đi, cơ thể cậu lại bắt đầu nóng lên, sự nóng bức như làm cậu muốn điên lên, rồi Yoochun về, khi được Yoochun ôm thì cảm thấy rất dễ chịu, cơ thể y cứ như một tảng băng vậy.

 

Khi Junsu có thể đi ra khỏi phòng đã là chuyện của hai ngày sau. Hôm ấy là một ngày nắng đẹp, khi Junsu đi dạo trong vườn thì bắt gặp Heechul và Chang min đang chơi đùa với Tiểu BumMin và Bảo Bảo.

 

–         Hai đứa nó thật dễ thương, đệ thật muốn có một hài tử như thế để chơi đùa. – Junsu dùng ánh mắt ao ước nhìn hai nhóc con.

 

–         Rồi huynh sẽ được như ước muốn thôi. – Chang min sờ cái bụng hơn ba tháng của mình mỉm cười nhìn Junsu.

 

–         Không thể nào đâu, hazzz……trừ phi kỳ tích xuất hiện.  – Junsu nằm dài ra bàn thở dài.

 

–         Biết đâu kỳ tích xuất hiện thì sao ? Đệ phải có lòng tin chứ ? – Heechul xoa đầu Junsu giúp cậu lên tinh thần.

 

–         Rồi thế nào đệ cũng sẽ cấp cho huynh một cái kinh hỷ, huynh hãy chờ đi.

 

Nói rồi Chang min mỉm cười bỏ đi ra ngoài chơi cùng lũ trẻ, Heechul cũng chạy theo, để lại cho Junsu cả một ngàn câu muốn hỏi.

___________________###***###____________________

  

–         Thì ra là thế….huynh biết thuốc Heechul huynh cho đệ uống là gì rồi….không ngờ nó thật sự có công dụng.  – Jae Joong sờ cằm tỏ vẻ đã hiểu.

 

–         Chỉ có Thiên Quả mới có khả năng biến đổi cơ thể làm cho nam nhân cũng có thể mang thai….KHÔNG LẼ…..Heechul có Thiên Quả thứ hai. – Junsu dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Jae Joong.

 

–         Thiên Quả thì huynh ấy không có đâu, nhưng mấy cái thuốc tự chế thì huynh ấy nhiều lắm. Thuốc mà đệ uống chính là một trong những chế phẩm đó, có tên là Huyết Tử, thành phần chính của nó chính là máu, gồm có máu của huynh, Chang min và huynh ấy. Heechul huynh nói là vì máu ba chúng ta rất đặt biệt có thể cải tạo lại cơ thể làm cho nam nhân cũng có thể mang thai, vì vậy huynh ấy quyết định chế Huyết Tử. Huynh thật không ngờ huynh ấy lại mang đệ ra làm vật thử nghiệm, cũng may là không có chuyện gì, hơn nữa lại có công dụng như thế, thật hay quá. – Jae Joong thật sự mừng cho Junsu, vì cậu cũng có thể sinh cho người mình yêu nhất một hài tử nối dõi tông đường, sau này cũng không phải sợ cậu ấy già cả không có người phụng dưỡng.

 

–         Đệ phải nhanh chóng báo tin này cho Chun mới được, và cảm ơn hai người kia nữa. – Nói chưa dứt câu thì Junsu đã lao nhanh ra khỏi Thái Y Viện.

 

–         Này đừng chạy như thế, đệ đang mang thai đấy. – Jae Joong gọi với theo, nhưng Junsu đã chạy rất xa rồi. –Cái tính trẻ con đó, Hazz…..không biết đệ ấy có thể làm được mẫu thân người ta không nữa. – Jae Joong mỉm cười lắc đầu chào thua.

 

Có lẽ chốn thâm cung này cũng không quá tĩnh mịch…..

 

Ít nhất thì nó cũng khá vui nhộn vì những cuộc nội chiến…..

 

Hết chương 24

4 phản hồi (+add yours?)

  1. Tieulongnu
    Sep 02, 2011 @ 21:43:49

    Tem…2-9 ma au k di choi,o nha post truyen cho moi nguoi.cam kich au qua di.thank au nhieu lam.gui den ban ngan nu hon.hihi

    Trả lời

    • Tử Tố
      Sep 03, 2011 @ 11:34:02

      Đối với Tố 2-9 cũng như bao ngày khác thôi, ở nhà post truyện cho mọi người xem ra còn có ít hơn ( đở tốn money hii )
      Tố cũng iu bạn nhiều nhiều………

  2. iloveyunjae
    Sep 03, 2011 @ 17:06:04

    chị thật là hay wa đi .Em chờ phần này hoài bây giờ mới dc coi vui wa hi
    Cám ơn s nhiều……

    Trả lời

  3. khongvinh
    Sep 03, 2011 @ 23:52:08

    *chap tay*-*cung hy-cung hy * SuSu nha ta. Huhu may chap truoc toj Su wua hà! k co em be. Gjo thj ban phao hy cho Su đê!!. *chut!chut!chut!..* hon ss toj so luon-hjhj.dag vuj lay voj Su ma

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: