Phi Tử chương 23

Chương 23 này Tố đã viết xong 3 ngày trước kìa, những không biết pé wing nhà mình bay nhảy tới đâu nữa nên bây giờ Tố mới có thể posr được….sorry….SORRY………..CÁC BẠN ĐỘC GIẢ

 

Phi Tử Là Của Ta Mà

Tác giả :Tử Tố
Beta : Wing

Chương 23: Thâm Cung Nội Chiến ( Phần một )

 

Hoàng cung, tại Tâm Thiên Điện.

 

– Người đâu đóng tất cả cửa lại cho ta, không cho một người nào lại gần Tâm Thiên Điện này ba thước. – Jae Joong lớn giọng lên tiếng.

Nhanh chóng tất cả cung nữ, thái giám đều bị đuổi ra ngoài, các cánh cửa đều được khép kín, trong phòng chỉ còn lại Jae Joong và Kibum.

 

– Jae Joong huynh, cuộc trở lại này của huynh thật hoành tráng đi, nhưng mà huynh cũng làm đệ sợ muốn chết, có ai nửa đêm chạy đến phòng người ta, còn mặc một bộ đồ trắng toát…giống như nhát ma người ta vậy….

 

Kibum giờ phút này chỉ biết thở dài, đêm khuya ngày hôm qua tự dưng trước cửa phòng của hắn có tiếng gõ cửa, ban đầu còn tưởng là Junsu hay Heechul huynh, không ngờ khi mở cửa ra đã bị hình dáng của Jae Joong hù chết. Tóc tai bù xù, trên người thì mặc cả một bộ bạch y, nếu như không bị Chang min đập cho vài cái tỉnh lại thì có lẽ hắn tới bây giờ vẫn còn chết đứng ở đó rồi.

 

– Tại huynh gấp quá, với lại hôm qua gió nhiều quá nên tóc tai mới thế, ai muốn hù đệ đâu chứ ? Thôi cho huynh xin lỗi đi mà….– Jae Joong nhớ lại chuyện ngày hôm qua, thật sự cảm thấy mình tuy vô tình nhưng cũng hù Kibum một cú quá tay rồi.

 

– Nói vậy thôi, chứ đệ có trách cứ gì huynh đâu chứ !! Mà huynh kéo đệ vào đây có chuyện quan trọng gì muốn nói sao ? – Ngồi xuống cái ghế bên cạnh, Kibum lại một bộ dạng tươi cười như xưa.

 

– Ừm……Đệ cũng biết đấy, Jessica sẽ không thể dễ dàng trở thành một hoàng phi cao quý như thế mà không có một đồng minh nào. – Jae Joong thản nhiên nhìn về phía Kibum.

 

– Huynh nói cũng đúng, chỉ cần nhìn vào cách hành xử ngang tàn của cô ta tại lầu thành xem, một hoàng phi nho nhỏ mà có thể tự tiện làm những chuyện như thế sao ? – Kibum ung dung uống một ngụm trà.

 

– Hơn nữa còn không có một viên quan nào đứng ra ngăn cản, hay nói đúng hơn là họ không thể ngăn cản được. – Jae Joong cũng ngồi xuống ghế thưởng thức trà. – Hảo trà nha….rời khỏi hoàng cung nhiều năm như vậy mới có thể uống lại loại trà ngon như vậy.

 

– Là trà thượng đẳng do tây vực tiến cống mà…..Vậy huynh có dự tính gì chưa….- Kibum lại uống thêm một ngụm trà. – không biết Chang min có thích trà này không ta, chút nữa kêu người đưa về phủ một ít mới được.

 

– Nếu không có dự tính gì thì huynh của đệ dám xuất hiện trong tình cảnh nguy hiểm như thế này sao? Mà đệ đừng đưa trà về phủ làm chi, chẳng bằng kêu người đưa vài món điểm tâm về còn hơn ấy !! – Jae Joong tươi cười chỉ bảo cho Kibum, Chang min có sở thích gì, thì Jae Joong là người rõ hơn ai hết.

 

– Vậy huynh nói một chút về kế hoạch thử xem.….. Mà chắc vậy thật, mỗi lần đầu bếp trong phủ làm điểm tâm, Chang min đều bảo không ngon bằng trong cung. Min dạo này ăn uống kém hẳn, không biết có phải do thai hành không nữa. – Khuôn mặt của Kibum chùng xuống thấy rõ.

 

– Cũng chẳng có gì lớn, chúng ta chỉ cần tiêu diệt dần dần đồng minh của Jessica thôi, còn cái cây lớn chắn đằng sau thì giao lại cho phụ thân ta đi.- Jae Joong tin vào tài năng của phụ thân mình hơn ai hết, cuộc chiến khốc liệt năm ấy ông còn có thể chiến thắng, thì chuyện này đáng gì. – Mà Chang min cũng có hơn năm tháng rồi, sau ngày hôm qua ta thấy bụng đệ ấy cũng đâu có lớn lắm đâu.

 

– Cái chính là thu phục nhân tâm của họ, chứ cứ tiêu diệt triệt để như thế thì triều đình Dong Bang này chỉ còn mấy người……hazzz…..Huynh đừng để Chang min lừa, tại vì Min sợ dáng vẻ mình ra đường sẽ bị người ta dòm ngó nên cố ý mặc y phục rộng thùng thình, ra đường người ta trông vào cũng chỉ nghĩ Min hơi mập thôi.

 

– Đệ nói đúng……nhưng làm vậy có ổn không, một lần phản bội, thì cũng sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba thôi.- Jae Joong lại uống thêm một ngụm trà. – Cách này cũng được đấy, chắc sau này huynh cũng làm như thế để tránh người ta tò mò.

 

– Bước đầu cũng chỉ vậy thôi, sau này chúng ta có thể thay thế dần mà…khoan…….Jae Joong huynh…..huynh nói vậy là sao? Không lẽ…..huynh thật sự……- Kibum kinh hỉ nhìn Jae Joong.

 

– Huynh chưa nói với đệ sao, huynh….ưm… có rồi….ừm được hai tháng rồi. – Khuôn mặt Jae Joong hơi đỏ lên khi nói đến chuyện này.

 

– Thật sao huynh, hay quá……Ha Ha Ha….Yunho huynh có con nối dõi rồi, dưới cửu tuyền, huynh ấy chắc cũng đang vui lắm…..hic….- Nghĩ đến cái chết quá đỗi đột ngột và bí ẩn của hoàng huynh mình, Kibum không khỏi đau lòng.

 

– Đệ đừng như thế…..Kibum lúc nãy huynh có nhận được một phong thư từ phụ thân huynh, này……đệ xem đi. – Dáng vẻ Jae Joong khi nhắc đến không còn đau thương, khổ sở như mấy ngày qua, mà thay vào đó là một khuôn mặt tươi cười hạnh phúc.

 

Nhận lấy một phong thư có hơi nhăm nhúm từ tay Jae Joong, có vẻ khi đọc bức thư này Jae Joong đã rất xúc động, hồi hộp mở ra, bên trong chỉ vỏn vẹn chín chữ.

 

Jung Yunho còn sống, đang ở chỗ của ta.

 

Nước rơi xuống thấm vào cánh tay áo hắn, Kibum vẫn đứng yên mặc kệ cho nước mắt mình rơi xuống. Hoàng huynh, huynh đệ duy nhất còn lại của hắn, cái người mà hắn tưởng chừng đã chết rồi, thế nhưng bây giờ vẫn còn sống.

 

Thấy Kibum vẫn yên lặng đứng khóc như thế, Jae Joong hiểu bây giờ hắn đang xúc động nhường nào, giống như cậu lúc nãy vậy, cũng ôm bức thư mà khóc một hồi. Khẽ ôm Kibum vào lòng, Jae Joong như người huynh trưởng đang cố an ủi đệ đệ của mình.

 

– Kibum!! Nam tử hán đầu đội trời. chân đạp đất sao lại khóc lóc như nữ nhi thế chứ ? Chang min mà nhìn thấy cảnh này sẽ cười đệ đấy.

 

– Không dám đâu, huynh không biết thôi, từ lúc Min có thai tới giờ rất hay mít ướt nha, nếu Min mà biết chuyện này có khi còn khóc đến lũ lụt ấy chứ!! – Kibum lau nước mắt, tươi cười nhìn Jae Joong mắt cũng đã đỏ hoe.- Huynh cũng vậy thôi, còn nói người ta. – Kibum trề môi chỉ chỉ vào mắt Jae Joong.

 

– Là do đệ hại cả đấy…hic…..mà có lẽ huynh giống Chang min thật rồi, vì có thai nên hay dễ xúc động. – Jae Joong cố lau đi nước mắt trên mặt mình, nhưng không hiểu sao cậu càng cố lau thì nước mắt lại càng chảy ra nhiều hơn.

 

– Ha ha ha…nhìn xem, có người đang mít ướt kìa. – Kibum nổi tính chọc ghẹo Jae Joong.

 

– Huynh cấm đệ không được nói vậy…ai mít ướt chứ…..hic…..

 

– Không mít ướt mà khuôn mặt tèm lem như thế hả, không phải gọi huynh là con mèo khóc nhè……ha ha ha…… mèo khóc nhè…….- Kibum mở cửa phóng ra ngoài.

 

– Đệ mới là con chuột láu cá đấy….có giỏi thì đứng lại đi……..- Jae Joong đuổi theo sau.

 

Tâm Thiên Điện bây giờ không còn là một không gian tĩnh mịch, u ám như xưa, bây giờ nó tràn ngập ánh sáng, tiếng cười, và những giọt nước mắt hạnh phúc.

 

Trong khi đó tại Mịch Nguyệt Cung lại là một không gian khác hẳn, tiếng vỡ của đồ đạc, tiếng la hét, tiếng chửi rủa, tiếng oán giận của Jessica không ngừng vang ra.

 

~ Rầm….Xoảng……Xoảng…….Rầm……..

 

– Chết tiệt….. Tiện nhân chết tiệt……..tại sao nó lại có thứ đó chứ……AHH….

 

~ Xoảng……Xoảng………

 

– Tao hận mày….tiện nhân…..tao hận mày……đi chết đi…… Tao sẽ giết mày….Tiện Nhân……….AHHHHH……….

 

Sau khi cơn tức giận qua đi, Jessica cho người dọn dẹp lại căn phòng hỗn loạn của mình, sau khi đã đâu vào đấy thì cô ta đuổi hết tất cả ra ngoài. Ngồi một mình bên cây đèn, nhờ vào thứ ánh sáng lập lòe đó Jessica đã hoàn thành viết xong một bức phong thư. Lấy ra một cái túi nhỏ, bên trong đựng toàn bột phấn, lấy một ít rắc lên khung cửa sổ, khoảng một lúc sau có một con chim trắng muốt bay đến. Lấy phong thư bỏ vào trong ống trúc dưới chân con chim rồi thả nó bay đi.

 

Trong đêm tối một phi tiêu xé gió bay đi trong màn đêm, sau đó “bịch” một tiếng, con chim trắng muốt ấy đã nằm trên mặt đất. Lấy ra bức thư bên trong ống trúc, Han Kyung hừ nhẹ rồi hướng Tâm Thiên Điện bay đi, không quên mang theo cả con tuyết diêu đã chết về cho Heechul hầm bồi dưỡng Tiểu Bảo Bảo.

 

– Giống tuyết điêu này trăm năm khó tìm, là thuốc tiên trị bách bệnh, không ngờ ngày hôm nay may mắn có được dễ dàng như vậy, xem ra công việc lần này ta lời to rồi – Trong màn đêm tiếng cười Han Kyung hết sức quỷ dị.

 

Bước thứ nhất đã thành công, bây giờ chỉ còn chờ hổ rời khỏi hang, tiện thể sắm vai người tốt diễn một hồi.

 

Vào một ngày mùa hạ, bầu trời đặc biệt trong xanh hơn, ánh nắng cũng dịu dàng trải dài trên những khóm hoa trong Ngự Hoa Viên, với làn nước xanh thẳm những đóa hoa sen hồng trong hồ càng đẹp hơn dưới ánh sáng vàng rực rỡ. Trên kia những cánh hoa bồ công anh khẽ lay động trong cơn gió mùa hạ, từng nhánh liễu cũng nương mình du dương theo khúc nhạc ngày hè.

 

Hôm nay là một ngày đẹp trời, nên tâm tình Jae Joong cũng rất tốt, vì vậy cậu quyết định ngày hôm nay sẽ mở “hội ngắm hoa” đầu tiên tổ chức tại Dong Bang. Không phân biệt quan lại hay thứ dân, phàm là người yêu hoa thì có thể tham gia ngày lễ lớn này.

 

Vào ngày lễ hội, người người đều vận y phục đẹp nhất đến Ngự Hoa Viên, mỹ nữ giai nhân bên ao sen cười đùa vui vẻ, khiến họ đã đẹp lại càng thêm mĩ miều, tài tử phong lưu đứng dưới nhánh liễu vừa ngắm hoa vừa lén nhìn mỹ nhân bên kia hồ, thương nhân mượn cớ ngắm hoa để tìm mối làm ăn mới, quan lại lâu mới có cơ hội gần gũi như thế này, nên cũng nhân cơ hội cùng nhau hàn huyên dưới mái đình, phẩm trà ngắm hoa thắt chặt mối quan hệ lâu dài.

 

Vì là người chủ trì nên Jae Joong không thể không có mặt, ngày hôm nay Jae Joong thật rực rỡ với bộ hồng y kiêu xa, mũ phượng hoàng, trâm loan phụng chỉ hoàng hậu mới có, kết hợp với những phục sức quý giá khác, Jae Joong cứ như mặt trời tỏa sáng, thành công trong việc dời di ánh mắt của tất cả những người ở Ngự Hoa Viên. Đi theo sau Jae Joong còn có Jessica, dù đã cố gắng bỏ cả mấy canh giờ ra để chọn y phục, rồi phục sức quý giá nhất, sang trọng nhất, thậm chí khi trang điểm còn cố tình vẽ thêm một lớp.

 

Nếu như nơi đây chỉ có một mình Jessica thì có lẽ cô sẽ là tâm điểm của ngày hội nay, nhưng ông trời thường không chiều ý người, đi trước cô bây giờ còn có một người vốn dĩ bình thường đã rất xinh đẹp, đã vậy hôm nay còn đặc biệt chăm chú vẻ bề ngoài của mình. Thì dù cô có dùng hết tất cả son phấn trên đất nước Dong Bang này, cũng sẽ mãi chỉ là ngọn đèn dầu nhỏ khuất sau vầng Nhật Nguyệt.

 

Ngày hội ai nấy cũng vui vẻ, hớn hở, người đi kẻ lại không một chút phòng bị, trên đài cao Jae Joong hôm nay cũng đặc biệt quan tâm niềm nở với Jessica một cách khác thường, rượu mời đưa tới cũng quá mười chung, trong lúc mọi người đang vui vẻ nhất thì bên dưới bỗng xảy ra hỗn loạn, người người thi nhau chạy, đến khi Jae Joong nhận ra chuyện gì thì một loạn đao đã bay vun vút về phía cậu và Jessica.

 

– Có Thích Khách……Cấm vệ quân đâu……có thích khách……- Jessica như thét lên, tuy cô cũng có chút công phu, nhưng nếu phải đối đầu với những cao thủ thế này thì cô e mình không đủ sức.

 

– Đừng có thét nữa, cấm vệ quân đều bị ta điều đến cổng thành cả rồi. – Jae Joong vừa né một nhát kiếm bổ xuống đầu mình, xoay người một cái trên không tránh một thêm một đao dưới chân.

 

– Ngươi làm vậy là có ý gì chứ ?

 

Jessica cố gắng né mình tránh một đường kiếm ngang hông, nhưng lại bị tên phía sau chém một nhát sau lưng, tuy không thể lấy mạng của cô những vết thương xem ra cũng không nhẹ.

 

– AH…..- Jessica hét lớn một tiếng.

 

– Cẩn Thận…..- Jae Joong xoay người đưa kiếm chặn một đao của tên thích khách lại đánh về phía cô.

 

– Ta không cần ngươi cứu !! – Jessica cố chống đỡ thân người, cô không muốn mình yếu thế trước Jae Joong.

 

– Muội muội à !! Muội không thấy sao ? Thích khách hình như là nhắm vào muội đấy, muội bây giờ lại bị thương như thế này….ta xem….chậc…..chắc cũng không chống đỡ được lâu đâu. – Jae Joong nở một nụ cười nửa miệng, giống như đang mỉa mai Jessica vậy.

 

– Không phải trúng với ý đồ của ngươi rồi sao…khụ….- Phun ra một ngụm máu tươi, Jessica gần như không thể đứng vững nữa, đầu óc cố cứ quây cuồng cả lên.

 

– Có vay có trả, đó là luật tự nhiên !!

 

Lời nói ra còn nhẹ hơn cả mây, bỗng Jae Joong nở một nụ cười rất tươi sau đó xoay người bay lên không, trên không trung không biết từ khi nào đã có một tên thích khách xuất hiện nhắm về phía cậu và Jessica, cùng lúc ấy cũng không biết thế nào mà các cặp mắt như đều đổ dồn về phía họ. Tiếng thét chói tai vang lên, Jae Joong đã đứng trước đầu mũi kiếm che chắn cho người phía sau chính là Jessica, “xoạt” một tiếng, cánh tay trái Jae Joong đã ướt đẫm máu, tên thích khách vẫn không buông tha cho hai người, những đường kiếm đều nhắm vào tử huyệt của người khác, khó khăn lắm Jae Joong mới có thể bảo vệ được cho cả hai. Trong lúc Jae Joong gần như sắp kiệt sức thì cuối cùng cấm vệ quân cũng chạy đến, dưới tình thế địch đông ta yếu, bọn thích khách đành phải rút quân.

 

Có lẽ là do trời quá nắng, rồi lại vừa xảy ra một trận quyết chiến hỗn loạn như thế, nên người ta không còn tâm trí đâu mà quan tâm đến tên thích khách đã giao chiến với Jae Joong trước khi bỏ chạy đã nở một nụ cười quỷ dị với cậu. Mà Jae Joong trong phút chốc ấy cũng tỏ ra không hề có một chút đau đớn nào cười đáp trả lại hắn, sau đó xoay người một cái cậu lại mang lên mình bộ dạng thảm thương, mệt mỏi, và đau đớn.

 

– Thái y…..Thái y đâu……

 

Không biết ai đó đã hét lên như thế, không lâu sau đó một đám thái y từ trong đám đông hỗn loạn chạy ra, tay chân run rẩy không thôi.

 

Máu đỏ vấy lên những đóa sen hồng trong hồ, làm cho sắc hồng của chúng càng thêm kiều diễm.

 

Máu đỏ vấy lên những bông hoa Bồ Công Anh đang phiêu diêu trong gió, hòa quyện với mây trời, chúng như một vũ công đang múa một vũ điệu tử thần tuyệt diệu.

 

Thời gian qua đi rất nhanh, thế nhưng sự kiện ngày đó lại không hề có chuyển biến lắng xuống như thường lệ. Nơi nơi trên đất kinh thành Dong Bang không ai là không bàn tán đến hành động trượng nghĩa ngày đó của hoàng hậu Jae Joong, và Jessica luôn là người phải chịu ân huệ cứu mạng này đến suốt kiếp trong mắt người đời, dù rằng cô không hề mong muốn đều đó xảy ra.

 

Trong hoàng cung, dù không một người nào nói ra, nhưng chỉ cần nhìn đến thái độ của họ đối với Jae Joong thì có thể đoán được địa vị cậu trong lòng họ có bao nhiêu cung bậc, trong lòng họ Jae Joong bây giờ không còn là một vị chủ nhân cao cao tại thượng lạnh lùng xa cách như trước, mà đã trở thành một người bạn một người huynh trưởng, luôn luôn che chở bảo vệ họ, luôn luôn tươi cười với họ bất kể cả khi họ phạm sai lầm, sẽ lắng nghe những lời họ nói, sẽ chia sẻ khi họ đau buồn, hay sẽ vui mừng khi họ hạnh phúc nhất. Không chỉ vậy, Jae Joong còn có một tấm lòng lương thiện hiếm thấy, có thể tha thứ cho cả người từng có ý muốn giết chết mình. Cũng vì hành vi cao thượng đó của Jae Joong, mà nhiều vị quyền cao chức trọng trong triều lấy làm hổ thẹn khi đối diện với cậu.

 

Ngày ngày Jae Joong không hề quản đường sá xa xôi, vết thương chưa lành của mình đến Mịch Nguyệt Cung chăm sóc bệnh tình cho Jessica. Đêm đêm lại càng không sợ mệt nhọc chăm sóc mỗi khi cô nhiễm phong hàn. Từng miếng cơm, chén thuốc cũng đều do chính tay Jae Joong dốc công làm lấy. Ấy thế mà khi Jessica tỉnh lại thì một tiếng cảm ơn cũng chưa hề rời cửa miệng, Jae Joong khi đó cũng chỉ mỉm cười cho qua, ngày ngày vẫn đến thăm Jessica, dù cho cô có đối đãi mình như một kẻ thù không đội trời chung.

 

Khi những chiếc lá vàng dần dần rời cành, thì bệnh tình của Jessica cũng gần như hồi phục hẳn, ngày ấy khi nghe tin này Jae Joong đã vui mừng khôn xiết, còn mở một yến tiệc thật lớn tại Mịch Nguyệt Cung chúc mừng cô khỏi bệnh.

 

Hết chương 23

Tố lại trong giai đoạn “bí đề tài”, vì vậy mong các bạn độc giả thông cảm nha

5 phản hồi (+add yours?)

  1. Tieulongnu
    Aug 23, 2011 @ 21:57:07

    Tem,tem.Mung wa di…co chap moi rui.doi ban lau ghe.nhung lan truoc toan xem bag dt nen k comt cho ban dc.ngan lan xin loi nha.hihi…thank ban nhiu lem.iu ban.

    Trả lời

  2. Lovebabykimin
    Aug 23, 2011 @ 23:56:35

    Chap nay e thay k co j an tuong nhjeu lam.nhung e thjch nhat caj cau so sanh Jess voj Jae the “du co dung het tat ca son phan tren nuoc Dong Banh cug se maj chj la ngon dau nho khuat sau vag Nhat Nguyet”. Hjhj. JAE nha minh xinh that *dag mo mong *.thanks ss nhjeu (cho chap moj cua ss lau de so!??? .hajzz*nằm dài*)

    Trả lời

  3. seulyoung137
    Aug 24, 2011 @ 08:46:06

    tot lay nhu che cuong. Jae gioi ( hay ss gioi nhi) . Duong nhien nhan sac cua Jess lam sao bang duoc Jae nha ta. Ma can than nha. Thoi gian nay ma con Jess phat hien Jae co baby la hem xong dau. Cho chap moi cua au

    Trả lời

  4. cassluvyunjae
    Aug 24, 2011 @ 08:51:27

    thanks nàng. Đọc chap này thấy Jae nhà ta thật thôg minh nha. Ta đi giết cô Wing đây vì cô ý mà bjo mới có chap mới.

    Trả lời

  5. Âu Dương Trúc Thiên
    Aug 24, 2011 @ 14:06:03

    Jae quả nhiên không đơn giản, Ta chờ xem nàng Jess làm thế nào thắng được Jae, hay phải chịu thua trong nhục nhã *cười khả ố*
    Cám ơn nàng về chap mới.

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: