Phi Tử chương 22

 

Phi Tử Là Của Ta Mà

Tác giả :Tử Tố
Beta : Wing

Chương 22: Thời Kì Đen Tối

 

Âm u và tĩnh mịch, đâu đâu cũng chỉ là bóng tối bao quanh…..

Không có ánh sáng, nhưng hắn vẫn thấy rõ, bên dưới cây cầu độc mộc kia là một bể máu nhơ nhớp tanh tưởi…..

 

Những cánh tay từ địa ngục không ngừng hướng hắn vươn tới…..

 

Khi hắn gần như sắp rơi xuống bể máu đáng sợ đó thì một ánh sáng đã đánh bật hắn lên trên…..
Trong ánh sáng, một đôi thiên thần bé nhỏ với đôi cánh đen của quỷ dữ đang nhìn hắn….

 

Phụ hoàng !! Nơi này không thuộc về người, hãy về đi, mẫu thân đang chờ người trở lại. Còn có, nói với mẫu thân, rằng…..chúng con sẽ trở lại.

 

– AHH……..- Giật mình thoát khỏi cơn ác mộng, Yunho cảm thấy mình như từ quỷ môn quan trở về.

 

– Ta khuyên ngươi nên nằm xuống đi, cử động mạnh có thể sẽ ảnh hưởng đến vết thương ở ngực đấy. Cho dù là Thiên Mệnh cũng không thể chữa cho người không còn máu sống lại đâu. – Một âm thanh lạnh nhạt, khô khốc vang lên.

 

Yunho không biết người đang nói chuyện với mình là ai, vì ông đang quay lưng lại với hắn, nhưng thông qua mái tóc tuyết trắng kia, hắn thầm suy đoán người đó là một vị lão nhân. Mãi đến khi có thêm một người nữa bước vào, vị lão nhân đó mới quay mặt lại đối điện hắn, ngỡ ngàng chính là cảm giác lúc này của hắn, khi nhìn thấy dung mạo của người kia.

 

Vị lão nhân kia, không….phải gọi là vị mỹ nhân kia có dung mạo mười phần thì hết chín phần giống Jae Joong, không không …… phải nói là Jae Joong giống người kia mới đúng. Cao quý, lạnh lùng, quyến rũ và xinh đẹp, đó là tất cả những từ ngữ đang hiện lên trong đầu Yunho bây giờ, ở người kia hắn còn cảm thấy có một điều mà ở Jae Joong không có, sự thần bí…..

 

Ngọc thụ lâm phong, đó là bốn chữ dùng để hình dung con người đang đứng trước mặt Yunho, tuy rằng hắn vẫn luôn rất tự tin với bề ngoài của mình, nhưng nếu cùng người trước mặt này so sánh, hắn cảm thấy có lẽ mình thua hơn một bậc.

 

– Khụ….Nhạc phụ, nhạc mẫu…. “ Đúng là không quen á !! Nhớ lại lần gặp mặt đầu tiên hình như mình cũng có cảm giác này thì phải ??? Mà cũng đúng thôi, phải một đôi tiên đồng ngọc nữ, anh tuấn phi phàm như hai người này, mới có khả năng sinh ra một thiên thần như Jae Joong được chứ !! ”- Yunho ngoài mặt tỏa ra niềm nỡ, những trong bụng lại không ngừng cảm thán.

 

– Thối tiểu tử, đừng giả ngu nữa, chúng ta sẽ không bị khuôn mặt này của ngươi lừa lần thứ hai đâu. – Lão mỹ nhân cho hắn một cái liếc mắt còn sắc hơn dao.

 

– Nhạc mẫu à !! Oan cho con quá, con nào dám giở trờ trước mặt người chứ !! – Yunho xuất chiêu nhõng nhẽo lâu năm chưa dùng tới ra.

 

– Thối tiểu tử ngươi lại giở trò đó, năm ấy cũng vì chiêu này của ngươi mà ta đã lầm tin trao đứa con trai yêu quý nhất cho ngươi, để cho nó giờ này chịu biết bao nhiêu khổ sở, bây giờ còn sống chết chưa rõ…..hic….Ngươi đừng tưởng chúng ta cứu ngươi là đã tha thứ cho ngươi……Hứ…..ngươi cứ chờ đi, nếu như Jae có mệnh hệ nào…..thì ta……thì ta sẽ chôn sống ngươi cùng với nó…hic….ôi Jae bé bỏng của ta – Lão mỹ nhân không kiềm được xúc động bật khóc.

 

– Đừng khóc nào Jung, chuyện đâu vẫn còn có đó mà…..- Lão soái ca anh tuấn từ nãy giờ xem kịch vui chưa lên tiếng, mãi đến lúc thấy nương tử nhà mình tức giận đến bật khóc mới xuất đầu lộ diện. – Yunho, ta biết chúng con bây giờ đang gặp rắc rối, BoA đã kể hết trong thư với chúng ta, và nó bảo sẽ giúp hai con, nhưng không hiểu sao mấy ngày trước vụ cháy kia thì BoA không còn liên lạc với chúng ta nữa.

 

– BoA, là Kim BoA sao nhạc phụ ? – Yunho giật mình hỏi lại…

 

– Ừm….nó là dưỡng nữ của chúng ta, sau khi Jae nhập cung không lâu, chúng ta đã thu dưỡng nó.

 

– Thì ra là thế, hèn gì khi mới gặp nàng ấy, con lại cảm thấy nàng ta có gì đó rất giống Jae. – Yunho sờ cằm tỏ vẻ đã sáng tỏ. – AH…..nhạc phụ, lúc nãy nhạc mẫu có nói đến Jae bây giờ sống chết chưa rõ là sao? – Khi nhắc đến Jae Joong, Yunho chợt nhớ đến câu nói lúc nãy của lão mỹ nhân mà hốt hoảng kêu lên.

 

– Yunho con bình tĩnh, Ưm….thì khi chúng ta chạy đến thì chỉ thấy con cùng một người nữa đã ngất đi trong mật thất, vì tình trạng con lúc đó rất nguy cấp nên chúng ta không thể lên trên đó xem xét được, cho đến ngày hôm qua khi vào thành ta mới thấy….Ưm…- Ông tỏ ra hơi ngập ngừng.

 

– Nhạc phụ à !! Người nói nhanh lên đi. – Yunho sốt ruột ngồi dậy.

 

– Ngươi nằm xuống cho ta….- Lão mỹ nhân như gằn từng tiếng khi thấy lớp ngoại y của Yunho lại nhiễm một mảng máu lớn.

 

– Yunho, con nằm xuống trước đã !! – Ông đỡ Yunho nằm xuống, sau đó thay hắn xem xét vết thương ở ngực. – Thật ra thì ta cũng không biết Jae bây giờ ra sao nữa, nhưng theo những gì ta thấy thì có lẽ nó và BoA đã trốn thoát khỏi hoàng cung rồi, bọn nó đang bị truy nã khắp nơi.

 

– Vậy thì tốt rồi, chỉ cần Jae không còn ở trong hoàng cung thì Jessica sẽ không thể gây hại cho cậu ấy. – Yunho thở phào một hơi nhẹ nhõm.

 

– Chỉ là không đơn giản như vậy Yunho à, con có biết cái người đàn bà mà con đưa về đã làm gì không? Cô ta cho bắt tất cả trẻ con trong thành, đem lên lầu thành cao ngất, cứ một ngày trôi qua là một đứa bé lại bị ném xuống dưới, kinh thành bây giờ không khác gì một địa ngục trần gian. – Đôi mày của ông khẽ chau lại.

 

– Cô ta điên rồi, cô ta làm vậy vì mục đích gì chứ ? – Yunho không kìm được nóng giận đấm vào tường.

 

– Con đừng tự trách mình, cô ta làm vậy cũng chỉ muốn Jae nhanh xuất hiện thôi, có lẽ có một cái bẫy đã được sắp đặt trước, chỉ cần Jae xuất hiện đúng như kế hoạch thì….cô ta sẽ có được quyền lực tối cao nhất. – Là một người từng trải, nên ông có thể hiểu được sự cám dỗ của thứ quyền lực ấy.

 

– Không, con phải nhanh trở lại hoàng cung, không thể để cho Jessica thực hiện kế hoạch đó được, chỉ cần con trở lại thì Jessica sẽ không thể làm càn được. – Yunho lại lần nữa hốt hoảng ngồi dậy.

 

Khi nghĩ đến tình cảnh từng sinh linh bé nhỏ trên đài cao phải hứng chịu sự ác độc của Jessica. Bỗng trong đầu Yunho lại nhớ đến cơn ác mộng đó, lầu thành đó như cây cầu độc mộc, bên dưới lầu thành là bể máu kinh người, và những tên lính đó không khác gì những cánh tay của ác quỷ đã đẩy ngã con người xuống đó.

 

Ngay bây giờ , trong giây phút này Yunho thầm ước mình có thể lập tức bay đến lầu thành đó, bắt lấy Jessica, đập tan gian kế, lập lại triều đình, đưa Dong Bang thoát khỏi thời kì đen tối nhất.

 

Còn có Jae Joong, linh cảm mách bảo với hắn rằng phải nhanh tìm ra cậu, cảm giác sung sướng này, niềm hạnh phúc tột cùng này…..Những cảm giác mà một thời hắn từng trải nghiệm qua khi Lee thái y báo tin Jae Joong có hỉ sự.

 

Trong khi đó sâu trong lòng đất, trong một căn phòng âm u, trên chiếc giường đơn sơ có một tiểu cô nương đang nằm, ngồi bên cạnh là một nam nhân diện mao thanh tú, xinh đẹp, đang lã chã nước mắt. Đứng bên cạnh họ là một ông lão có tuổi, gương mặt thiện lương, cũng u sầu không kém.

 

– Nương nương à !! Người đừng khóc nữa, sẽ ảnh hưởng đến thai nhi đấy, người vừa mới bị động thai không nên xúc động mạnh như vậy ? – Ông lão lên tiếng khuyên bảo.

 

– Nhưng BoA muội ấy……hic…..cũng đều là ta làm hại muội ấy …hic….- Jae Joong vẫn khóc thút thít.

 

– Nàng ấy chỉ cần qua khỏi đêm nay sẽ không sao nữa, theo ta thấy vị tiểu cô nương này sức sống tràn trề, năng động, nhiệt huyết như thế, nhất định sẽ không sao đâu. – Ông khẽ vỗ vai Jae Joong chỉ vào chiếc gường gần đấy, ý bảo cậu nên đi nghỉ ngơi đi.

 

– Hic…..ta cũng tin là thế…hic…..hi vọng muội ấy sau lần tai nạn này sẽ không để lại di chứng gì, lại vui vẻ hoạt bát như xưa. – Vén lên những sợi tóc bay loạn trước trán cho BoA, Jae Joong mới bất đắt dĩ đi về phía chiếc gường kia. – Mà Lee thái y này ….

 

– Vâng thưa nương nương. – Ông lão cũng là vị Lee thái y trong lời nói của Jae Joong, khi nghe Jae Joong gọi thì hơi cúi người chắp tay hướng về phía cậu.

 

– Cảm ơn ông đã cứu chúng ta, còn có từ nay về sau nếu không có người lạ ông không cần phải hành lễ với ta. – Đôi mắt Jae Joong nhìn ông thật hiền hòa, trong đó chứa chan vô vàng niềm cảm kích.

 

– Cứu người là việc mà một thầy thuốc nên làm, thần không thể vì cứu nương nương một mạng mà có thể vứt bỏ lễ tôi thần được. – Ông vẫn nhất quyết giữ vững lập trường của mình.

 

– Ưm…..nếu vậy thì tùy Lee thái y. Nếu như các đại thần trong triều ai ai cũng được một nửa đức tính của Lee thái y, thì có lẽ Dong Bang sẽ không là một quốc gia có lãnh thổ nhỏ như vậy.

 

Đau lòng cho tình cảnh nước nhà hiện tại, mỗi khi nghĩ đến những hình ảnh mà mình nhìn thấy ngày hôm nay, cảnh máu chảy thành sông, thây chất thành hàng, tiếng khóc thê lương thảm thiết, khi mà nỗi oan ức thấu cả trời xanh, lại làm cho Jae Joong thêm phần xót xa.

 

Mà đau hơn cả có lẽ chính là khi Yunho đã mãi mãi rời bỏ cậu, nếu như không có hai sinh linh đang từng ngày lớn lên trong bụng này, thì có lẽ Jae Joong đã sớm kết liễu đời mình, bỏ mặc thế gian.

 

Và giờ đây cậu lại sắp phải đối diện với một cuộc chiến lớn nhất trong đời mình, khi mà mỗi ngày qua đi thì một sinh linh bé nhỏ khác lại vì cậu mà chết đi.

 

– “ Nếu cô đã muốn ép người vào bước đường cùng, thì cũng đừng trách Jae Joong này nhẫn tâm. ”

 

Nắm trong tay ngọc tỷ hoàng kim, đôi mắt Jae Joong không ngừng phát ra những ánh sáng kiên định, ngày mai này cậu có ba chuyện trọng đại cần phải làm, đó là viết cho phụ thân mình một bức thư chưa từng viết, làm một việc chưa từng làm, và có lẽ phải nói một vài lời chưa từng nói nữa.

 

Jae Joong cứ thế nghĩ đông tưởng tây, rồi nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ mà không hay biết. Trong mơ cậu thấy một đại gia đình vui vẻ đang quay quần bên nhau, có Kibum, Chang min, Yoochun, Junsu, Tiểu BumMin, và cả Yunho nữa, nhưng dù có làm cách nào thì cậu cũng không thể tiến lại gần họ được, giống như có một bức tường vô hình đang ngăn cách mình với bọn họ vậy. Mãi cho đến khi không biết từ đâu bỗng xuất hiện hai tiểu thiên thần với đôi cánh đen, bọn chúng sau khi xuất hiện thì liền hướng cậu bay đến, kéo cậu vượt qua bức tường vô hình tiến đến gần Yunho thì biến thành hai luồng ánh sáng chui vào trong bụng cậu.

 

Sau đó thì cậu không còn nhớ rõ nữa, chỉ mơ hồ thấy hình như Yunho ôm chầm lấy cậu, Chang min thì cứ sờ lên sờ xuống bụng cậu, Junsu thì bưng đến một chén thuốc đen thui khó ngửi, còn Yoochun và Kibum thì chỉ khoanh tay nhìn cậu mỉm cười.

 

Ngày hôm sau

 

Cách kinh thành không xa, trước cửa sổ một căn phòng nọ có một tuyết ưng đậu, mà ngôi nhà ấy chính là nơi Yunho đang cư ngụ cùng với nhị vị nhac phụ nhac mẫu, tính thêm cả Yoochun vẫn nhiều ngày chưa tỉnh nữa là bốn người.

 

– Jung à !! Sắp có trò vui rồi này. – Lão soái ca mặt mày hớn hở hẳn sau khi đọc thư do tuyết ưng đưa đến.

 

– Đệ không quan tâm, đối với đệ bây giờ chỉ có gặp lại Jae mới là quan trọng nhất ? – Lão mỹ nhân vẫn thờ ơ trước gương mặt vui vẻ quá khích của tướng công mình.

 

– Chúng ta không chỉ gặp được Jae mà còn sắp có ngoại tôn nữa, này…. Jung đọc đi rồi biết. – Ông liền chuyền tay lão mỹ nhân bức thư Jae Joong gửi cho mình.

 

– Thật sao ? – Lão mỹ nhân nghe thế thì dáng vẻ bất cần đời lúc nãy cũng tiêu tán mất, vui mừng ra mặt.

 

– Nó còn muốn nhờ chúng tay làm một chuyện nữa….ha ha ha…..không biết lần đầu tiên lên sân khấu như thế này, mình có thể diễn thành công một vai lớn như thế không nữa…..- Ông không khỏi mơ màng tới viễn cảnh náo nhiệt sắp diễn ra, mà ông lại là nhân vật chính.

 

– Hứ….ông đừng vội vui mừng sớm như vậy, còn cái tên tiểu tử thúi kia thì sao? Ngày nào cũng hét lên phải về cung trừ bạo an dân, nếu bây giờ nó biết Jae sắp đối đầu với một cuộc chiến quyền lực lớn như thế, sẽ để yên sao ? – Lão mỹ nhân tuy rất vui khi sắp được gặp con trai cùng ngoại tôn chưa chào đời, nhưng khi nghĩ đến vết thương vẫn chưa khép miệng được của Yunho thì không khỏi lo lắng.

 

– Tên tiểu tử đó nếu chịu nằm yên tĩnh dưỡng thì giờ này có thể cho hai đứa chúng gặp lại nhau rồi, còn đằng này…thôi thì…ta có ý kiến thế này, dù gì bây giờ nó có xuất hiện cũng không thể cải biến được gì nữa, đã vậy để nó ở lại đây dưỡng thương cho thật tốt, kiêm chăm sóc cho tên tiểu tử kia luôn. Màn kịch này chỉ cần ta và Jae là đủ rồi, còn hắn thì thu dọn tàn cuộc đi. – Lão soái ca sau một hồi trầm ngâm mới đưa ra ý kiến.

 

– Chắc cũng chỉ có cách đó thôi, vậy bức thư này có cần cho nó xem không ? – Lão mỹ nhân thở phào một hơi nhẹ nhõm.

 

– Ừm……thôi kệ, cho nó một cái kinh hỉ, làm lý do để cho nó dưỡng thương thật tốt vậy. – Lão soái ca sờ cằm cười đầy ẩn ý.

 

Ngày hôm sau, khi mà trên lâu thành cao ngất sắp có một đứa trẻ nữa bị đưa ra hành quyết, cả kinh thành đều chung một nỗi tang thương. Lúc mà sự tuyệt vọng đã gần như bao trùm cả không gian, thì từ một phía kinh thành có một đoàn người ngựa không ngừng hướng lâu thành chạy đến, mà người dẫn đầu chính là người mà Jessica đang ngày đêm tìm kiếm, Kim Jae Joong.

 

– Thưa Hoàng phi, đã tới giờ hành quyết. – Một công công mặt mày nham hiểm quỳ xuống trước Jessica bẩm báo.

 

– Hừ….tiện nhân đó cũng lì lơm thật, tới giờ rồi sao, vậy thì hành quyết đi. – Jessica ung dung ngồi trên bàn lớn, cô khẽ đảo mắt nhìn xuống bên dưới, chỉ thấy thân nhân của đứa trẻ không ngừng hướng mình dập đầu cầu xin. – “ hừm…..các người có dập đến đầu đầy máu thì cũng không làm gì được đâu, có trách thì trách tiện nhân kia đã làm liên lụy các ngươi ấy. ”

 

Bỗng bên dưới lầu thành ồn ào lên khi có một đội người ngựa chạy đến, rồi vút một cái cả sáu người đều đã đứng trên lâu thành đối diện với Jessica. Cô ban đầu cũng hơi kinh ngạc với sự xuất hiện đột ngột của Jae Joong và nhóm người Heechul, Kibum, nhưng ngay sau đó cô lập tức lấy lại bình tĩnh ra lệnh bắt giữ Jae Joong lại.

 

– Người đâu bắt hết những người này lại cho ta. – Sau khi Jessica hét lệnh bắt người, thì một tốp quân lính cầm theo thương, kiếm tiến lại gần họ.

 

– NGƯỜI NÀO DÁM.- Kibum hét lớn. – Ta là Jung Kibum, là đương kim hoàng đệ của thánh thượng, cũng là nhiếp chính vương do đích thân hoàng thượng phê chuẩn, còn đây chính là đương kim hoàng hậu Dong Bang, Kim Jae Joong, tên nào to gan dám đến đây bắt người.

 

– ……..- Đám quân lính hơi khựng lại, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, sau đó thì đưa mắt nhìn về phía Jessica như xin chỉ thị tiếp theo.

 

– Các ngươi…..Hừm……vương gia này, đã lâu không gặp người rồi, nhưng mà vương gia này, có điều chắc người chưa biết rồi, cái người đang đứng cùng người đó chỉ là một tài nhân nhỏ nhoi, may mắn được hoàng thượng chọn trúng, nhưng không biết vì lý do gì trong đêm thị tẩm, cô ta đã giết chết hoàng thượng. – Jessica dùng ánh mắt như kẻ thù truyền kiếp nhìn Jae Joong.

 

Dù bị ánh mắt thâm thù đại hận của Jessica nhìn mình thì Jae Joong cũng vẫn ung dung mỉm cười, không đôi co, không nhiều lời, chỉ từ tốn lấy từ trong tay áo ra một chiếc túi nhỏ, rồi từ trong đó lấy ra một khối hoàng kim nhỏ đầu rồng.

 

– Vậy xin hoàng phi nhìn cho rõ, vật này là gì vậy ? – Giơ tay mình lên thật cao, Jae Joong khẽ nhếch môi, không phải cười, mà chỉ là một cái nhếch môi đầy mỉa mai.

 

– Ngọc…..ngọc tủy ……- Jessica cảm thấy mắt mình như hoa cả lên, cái vật nho nhỏ hoàng kim ấy, cái vật mà nhiều ngày nay cô đã muốn lật tung hoàng cung lên để tìm kiếm, vậy mà lại đang nằm trong tay của Jae Joong.

 

– Ngọc tủy này là chính hoàng thượng trao cho ta, năm ấy hoàng thượng vì muốn giữ ta lại bên mình mà ở trước đại điện đem ngọc tủy này trao cho ta làm vật đính ước, nếu người không tin có thể hỏi tất cả quan viên trong triều ấy. – Jae Joong từ trên lầu cao dõng dạc tuyên bố thân phận thật của mình.

 

– Hừ….có được ngọc tủy thì cũng không thể nói lên đều gì, ai ai cũng biết đương kim hoàng hậu Dong Bang hơn ba năm trước đã qua đời ở Thái y viện. – Jessica tuy trong lòng đã bắt đầu thấy lạnh, nhưng bên ngoài vẫn cố tỏ ra bình tĩnh đôi co với Jae Joong.

 

– Năm ấy đều do có người rắc tâm hãm hại ta, phục thuốc độc khiến ta rơi vào tình trạng chết giả, sau đó thì châm lửa muốn thiêu chết ta, nhưng có lẽ ông trời thấy số ta chưa tận, nên ngày ấy mới xui khiến cho Chang min đến đó cứu thoát ta ra khỏi bể lửa. – Cho dù đã qua rất lâu nhưng mỗi khi nhớ lại Jae Joong vẫn còn cảm thấy đau, hài tử của cậu…….hài tử của cậu cũng chỉ vì sự lơ là ngày hôm đó mà mất đi mãi mãi. – Jessica à !! Cảm ơn muội đã lo toan tất cả trong những ngày này, bây giờ ta đã trở lại rồi thì trách nhiệm nặng nề này để ta gánh vác đi. Người đâu đưa hoàng phi về cung nghỉ ngơi. – Jae Joong ngay lập tức nắm thế chủ động.

 

– Nhưng còn cái chết của hoàng thượng thì sao ? – Jessica cố tìm lý do không chịu đi.

 

– Ta tin hoàng thượng vẫn còn sống, chuyện đó ta sẽ cho người điều tra rõ ràng, yên tâm ta sẽ cho muội một câu trả lời thuyết phục nhất. – Jae Joong mỉm cười nhìn Jessica, nhưng nụ cười đó không hề có một chút ý vui, mà chỉ toàn cay nghiệt.

 

– Hưm…….Hứ……

 

Khi Jessica tức giận bỏ đi, cô không biết phía sau cô có một đôi mắt sắc bén cũng không kém phần căm thù nhìn theo, một nụ cười nửa miệng nữa lại hiện diện trên môi Jae Joong.

 

– “ Jessica, chính ngươi đã làm ta thay đổi, vậy thì chờ mà nhận lấy những hậu quả do mình gây ra đi. ”

 

Khi một thiên sứ đã mất đi trái tim, thì còn tàn ác hơn cả một ác ma.

 

Hết chương 22

9 phản hồi (+add yours?)

  1. Rimio
    Aug 12, 2011 @ 21:24:42

    em yeu s qua di. em theo fic nay tu ben 360 roi, moi khi cung toan com ben do thoi.
    bay h em dang len tu dt nen k viet noi dau, k com dk nhieu, doi khi nao em onl bang may se edit lai sau, neu k s xoa com nay di cung dk

    Trả lời

  2. anhcassier
    Aug 13, 2011 @ 17:39:40

    Tử Tố à, từ chap này trở đi là hết sad rồi đúng k? mấy chap trước thật đau lòng mà. sao nàng cứ thích hành Jae cưng mà thiên vị cho con gấu béo kia thế…k công bằng a….Nàng phải để con gấu tham gia trận chiến lấy công chuộc tội chứ nhỉ..

    “Yunho ngoài mặt tỏa ra niềm nỡ, những trong bụng lại không ngừng cảm thán.”——“niềm nở” chứ nàng

    – Nhạc mẫu à !! Oan cho con quá, con nào dám giở trờ trước mặt người chứ !! —-là “giở trò”

    Nghe giang hồ đồn đại rằng beta của fic nàng là bé Wing đúng k nàng. có gì nàng “xử” nhóc con đó đi nhé~~~
    P/s: cho mình làm quen với nhá. muốn làm quen lâu lắm rồi mà …hok dám ^..^

    Trả lời

    • Tử Tố
      Aug 14, 2011 @ 08:46:58

      Sad hết hay không mình còn chưa biết nữa ( mà có thể là vậy đấy, bây giờ chỉ còn hành Jessica nữa thôi, đó có tính sad không nhỉ hihi….)
      Ừm, bé wing beta fic của mình, những mình không dám “xử” bé wing đâu, bạn có lòng thì “xử” giùm mình đi ^_^
      Ok chúng ta làm quen nha. ( bắt tay cái nào )

  3. seulyoung
    Aug 14, 2011 @ 11:16:49

    ss tố ah , cứ hanh con Jess đi . Cho nó thân tàn ma dại luôn cũng dc9

    Trả lời

  4. benamlun93
    Aug 17, 2011 @ 08:07:27

    Thực xin lỗi ss vì đã đọc chùa đến tận bây giờ mới chịu com cho ss
    Em thực sự thích fic này của ss nha, mọi diễn biến đều khá nhẹ nhàng và logic nên khi đọc em cảm thấy khá thỏa mãn.
    Jae đã có sự thay đổi, nó sẽ như thế nào nhỉ? Thực thắc mắc nha.
    Mong ss sớm ra cháp mới hén

    Trả lời

  5. Lovebabykimin
    Aug 20, 2011 @ 21:46:28

    Hoho.e moj doc fic wua wattpad thuj.cho maj k thaw ra chap moj. the la vao mag lan mo dc trag ne cua ss. Gjog ban tren e cug muon ss hanh ha Jess nhjeu vao.ma ss cho e hoj tj nha.! Haj lan Jae nha ta deu mag song sinh ha ss.hjhj Jae nha ta so phu quy the. Ss cho e lam ban nha!!!

    Trả lời

  6. Tử Tố
    Aug 21, 2011 @ 21:26:01

    Ừm, Jae nhà ta lần nào cũng mang song thai cả, ( cái này thì phải khen Yun nhà mình rồi )
    Rất vui vì Tố lại có thêm một người bạn.

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: