Phi Tử chương 19

 

Phi Tử Là Của Ta Mà

Tác giả :Tử Tố
Beta : Wing

Chương 19: Lời Nguyền Máu

 

Đại môn rộng mở…….

Toà nhà bị những nhánh bạch mai phủ thành màu trắng …….

Những dãy lụa trắng phấp phới trong gió…….

Người mặc tang phục….. Tiếng khóc than, tiếng thì thầm ai oán của ai đó……

Kim Jae Joong …..Kim Jae Joong …….

Hoa và mỹ nhân…..

Ngàn thu vĩnh biệt……

Kim Jae Joong…….Kim Jae Joong…….

Sống trên đời không ai không chết, nhưng một khi đã vượt qua lưỡi hái của tử thần, thì họ sẽ trở thành bất tử.

 

Kim Jae Joong đã chết một lần và sống lại, vì vậy Kim Jae Joong là bất tử.

 

Sống trên đời không ai không bị ràng buộc với một ai đó bởi một lời nguyền. Dù sóng gió hay cái chết chia lìa, họ vẫn mãi mãi ràng buộc nhau tận trong tiềm thức.

 

Jung Yunho cùng Kim Jae Joong đã ràng buộc nhau bởi một lời nguyền có tên tình yêu, vì vậy Kim Jae Joong sẽ mãi mãi sống trong tiềm thức của Jung Yunho.

 

– Kim Jae Joong ta lệnh Jae phải sống…..Kim Jae Joong không có chỉ thị của trẫm thì Jae không được chết….Kim Jae Joong, trẫm sẽ chết mất, sẽ chết mất nếu không có Jae….Jae …..Jae Joong của ta…..hu hu hu…..ta nhớ rồi…ta nhớ Jae là ai rồi…..vì vậy làm ơn….ta xin Jae hãy cố gắng sống vì ta…..hu hu hu…..

 

Nước mắt không ngừng chảy, Yunho không biết nếu mình cứ tiếp tục khóc như thế này, thì nước chảy ra không còn là nước mắt nữa mà là huyết lệ.Yunho không quan tâm, lệ cũng được mà huyết cũng tốt, điều hắn quan tâm bây giờ là con người đang nằm trong vòng tay này…..Kim Jae Joong.

 

Yunho ôm theo Jae Joong dùng kinh công phóng như bay hướng về phòng Junsu.

 

Đạp thẳng cửa bước vào, Yunho như bị điên không ngừng hét lớn.

 

– KIM JUNSU…..MAU RA ĐÂY…..KIM JUNSU….

 

Yoochun và Junsu đang say giấc nồng, không biết “ông trời con” từ đâu chạy tới kêu cái gì, liền nhanh chóng mặc y phục phóng ra ngoài.

 

Chỉ thấy Yunho hai mắt đỏ rực ôm lấy Jae Joong trong lòng, máu tươi đã thấm đẫm y phục cả hai người.

 

– JAE JOONG HUYNH…..Hic…Hoàng Thượng, Jae Joong huynh là bị ai đả thương vậy !?

 

Junsu nhanh chóng tiếp lấy Jae Joong từ trong lòng Yunho, nhìn đến con dao đang găm sâu trong ngực Jae Joong mà cậu không kìm được tức giận. Cậu thề sẽ khiến cho người đã hại Jae Joong sống không được mà chết cũng không xong.

 

– Hic….cũng may người này phút cuối cùng đã không sử dụng thêm lực, nếu không ….nếu không có lẽ huynh ấy đã…..hic….không…. huynh ấy sẽ không chết….huynh ấy là bất tử …..

 

Junsu mừng rỡ khi con dao đã không đâm tới tim, nhưng vết thương cũng rất sâu, hơn nữa còn chảy rất nhiều máu. Tuy không nguy hại đến tính mạng của Jae Joong, nhưng sẽ rất ảnh hưởng đến tình trạng sức khoẻ sau này của Jae Joong, có khi còn để lại di chứng cũng nên.

 

Lúc đó Yunho bàng hoàng, Yunho hoảng sợ, cho nên Yunho không để ý đến hung khí đã đâm Jae Joong.

 

Con dao găm đó được chạm trổ rất công phu, hoa văn rồng bay trên đó chỉ dành cho hoàng đế, nói cách khác nó là vật thuộc sở hữu của hắn – Jung Yunho.

 

Con dao đó chưa từng ai chạm qua cũng như nhìn thấy nó, kể cả Jae Joong hay Jessica, bởi vì nó là vũ khí cuối cùng của hắn.

 

Yunho lúc này mới bình tĩnh nhìn đến hung khí, choáng váng, kinh hãi, đó là tất cả những gì hắn cảm thấy lúc này. Hắn như không tin vào mắt, lẫn cả sự thật trước mắt.

 

– KHÔNG…..Không Thể…..Ta tại sao có thể…..không – Yunho liên tục lắc đầu phủ nhận sự thật trước mắt….rằng chính hắn là người đã tổn thương Jae Joong.

 

– Yunho , theo ta ra ngoài một chút, ta có chuyện muốn nói với ngươi. – Yoochun như nhận ra điều gì đó, y lập tức kéo Yunho ra khỏi phòng trước khi hắn làm chuyện điên rồ làm hại chính mình.

 

– Không Yoochun…..là ta đã làm hại Jae Joong….là ta….là ta đó Yoochun….Ha ha ha….là ta…..HA HA HA…..

 

Bên ngoài

 

– Yunho ngươi bình tĩnh lại đi, sự cố đó chỉ là do có người cố tình hãm hại thôi…nghe chưa…là có người đã điều khiển ngươi làm như vậy….không phải là lỗi của ngươi…..- Yoochun lay Yunho thật mạnh, thiếu chút nữa đã đánh hắn vài cái cho tỉnh táo lại.

 

– Khoan…khoan đã….ngươi nói là có người hãm hại chúng ta….sao có thể chứ…..ngươi cũng biết con dao găm đó….nó…..nó chỉ được sử dụng khi hoàng đế thật sự không còn lựa chọn nào khác…..- Yunho cảm thấy mơ hồ với điều Yoochun đang nói, làm sao hắn có thể bị người khác điều khiển chứ !?

 

– Là thật….Jessica đã thi triển một tà thuật có tên là nhiếp hồn đại pháp trên người ngươi, người dùng tà thuật ấy có thể dễ dàng điều khiển một con người làm chuyện họ muốn. Nhưng có một điều làm ta khó nghĩ, ta không hiểu tại sao ngươi có thể nhớ ra lại được chuyện quá khứ. – Yoochun khoanh tay trầm ngâm .

 

– Tại sao ta không thể nhớ chuyện quá khứ chứ ? – Yunho cũng khó hiểu hỏi lại.

 

– Người trúng tà thuật ấy thì toàn bộ kí ức đều bị phong toả, nói cách khác ngươi sẽ không nhớ một điều gì trong quá khứ, nếu lỡ như nhớ lại được chuyện gì thì cũng chỉ trong chốc lác, sau đó sẽ nhức đầu, chóng mặt, có khi còn ngất xỉu cũng không chừng, đương nhiên sau khi tỉnh sẽ lại quên đi. Ngươi còn nhớ những lúc đó Jessica thường cho người uống một loại thuốc không ?? Junsu đã kiểm tra rồi, thành phần trong đó có chứa một chất gọi là anh túc…bala…bala…..- Yoochun không ngừng huyên thuyên về tác hại của anh túc….

 

– Gây nghiện nặng…..- Yunho bỗng nhiên im lặng một cách đáng sợ, sát khí cũng theo đó mà tăng lên không ngừng.

 

– Không được, nếu như ngươi giết nàng ta, thì có lẽ ngươi cũng không xong đâu.- Yoochun đến bây giờ mới phát hiện ra hình như mình đang thêm dầu vào lửa.

 

– Tại sao ?

 

– Lời nguyền máu…. Jessica đã ràng buộc sinh mệnh hai người lại bởi một lời nguyền máu. Nếu như nàng ta chết đi, ngươi cũng không thể sống sót. – Dáng vẻ của Yoochun khi nói ra những lời này rất nghiêm túc, vì vậy Yunho không có lý do gì mà không tin tưởng.

 

– Vậy muốn phá vỡ nó thì phải làm sao ? – Yunho hỏi.

 

– Chờ !!

 

– Là ý gì ?

 

– Vào ngày mười lăm hàng tháng, khi năng lượng mặt trăng quang đại nhất, cũng là lúc lời nguyền máu gần như không thể phát huy được, khi đó ngươi có thể thực hiện phá vỡ lời nguyền, nhưng thành công hay không còn phải chờ vào ý chí của ngươi thế nào nữa ?! Ngươi có thể phá vỡ nó, cũng có thể làm cho nó thêm mạnh hơn nếu thất bại. Còn bây giờ hãy trở về phòng và xem như chẳng có chuyện gì xảy ra, kể cả việc ngươi nhớ lại. Đó là bí mật không thể tiết lộ, dù là Junsu, Chang min hay Heechul, đương nhiên cả Jae Joong. Hãy như lúc trước yêu thương Jessica, nghe theo điều khiển của nàng ta và tuyệt đối không tổn thương nàng ấy, dù cho điều nàng ta muốn ngươi làm có tổn hại đến Jae Joong. Ta bảo đảm tính mệnh của Jae Joong sẽ luôn nằm trong phạm vi an toàn, nếu xảy ra chuyện gì ta sẽ đem đầu của Junsu đến tạ tội.

 

Yunho biết Yoochun quý trọng Junsu còn hơn cả mạng sống của mình, vì vậy nếu Yoochun đã đem tính mạng của Junsu ra thề như vậy, Yunho cũng không thể chùn bước nữa.

 

– Hảo, ta tin tưởng năng lực của ngươi, cũng như tin tưởng tình yêu của Jae Joong đối với ta, ta tin Jae sẽ không vì những sóng gió này sờn lòng bỏ cuộc.

 

Ánh mắt như bắn ra những tia lửa nhiệt huyết, Yunho ngẫng cao đầu nhìn về phía căn phòng, nơi đó Jae Joong của hắn vẫn còn sống chết chưa rõ thế nào. Tái lại nhìn đến ánh mắt kiên định của Yoochun , Yunho cuối cùng vẫn là thở dài một tiếng dứt khoát tiến lên, hướng về phía Tây viện. Nơi đó còn có một chiến trường ác liệt, mà hắn là người nhất định phải chiến thắng.

 

Tây viện vào mấy ngày sau lại trở nên yên tĩnh đến bất ngờ, không có tiếng người la hét cũng như sai bảo, không có tiếng bước chân hối hả của nha hoàn, nô bộc. Cả một Tây viện chìm trong bầu không khí quái dị đến đáng sợ.

 

– Jessica nàng không khoẻ rồi chứ ? Đêm qua nàng làm ta lo quá, còn thấy chỗ nào khó ở không ?

 

Nhìn bộ dang quan tâm chăm sóc thái quá của Yunho, đồng loạt nha hoàn, nô bộc trong phòng đều cùng chung một ý nghĩ buồn nôn. Không chỉ buồn nôn thôi mà còn thấy sắp bị những lời đường mật của Yunho làm cho ngột chết.

 

Chỉ riêng một người từ đầu đến cuối đến một phản ứng của không có, Jessica từ khi tỉnh lại đến bây giờ vẫn luôn im lặng không nói một lời nào, dù cho Yunho có hỏi nàng biết bao nhiêu lần.

 

– Jessica , nàng mở miệng nói chuyện với ta đi mà, nàng đừng im lặng như thế, nàng có biết nàng như vậy làm lòng ta đau lắm không ? – Yunho tiếp tục dùng mật ngữ nói chuyện với Jessica.

 

Qua một lúc thật lâu sau, khi mà Yunho gần như sắp vì những lời của mình mà buồn nôn, thì cuối cùng Jessica cũng mở miệng.

 

– Hoàng thượng, thiếp muốn về cung.

 

– Hảo, hảo……ta lập tức cho người chuẩn bị xe ngựa, chỉ cần Jessica muốn là được.

 

Yunho bày ra vẽ khuôn mặt tươi cười hớn hở như hài tử, nhanh chóng chạy ra ngoài, khi vừa qua khỏi cánh cửa đại môn khuôn mặt hắn lại trở thành như người đang uống phải khổ liên.

 

Bên trong phòng kia, Jessica lại như trước im lặng không nói, ánh mắt rũ xuống càng ngày càng trở nên âm trầm, dòng huyết đỏ cũng theo trong miệng cô từ từ chảy xuống cằm.

 

Lại nói đến Jae Joong, kể từ ngày bị Yunho làm bị thương, sau được đưa tới chỗ của Junsu để chữa trị đến nay mới vừa tỉnh lại. Vết thương đó tuy không lấy mạng Jae Joong, nhưng cũng đã làm cho kế hoạch của cậu chệch hướng.

 

– Hưm…..

 

– Jae Joong huynh, Jae Joong huynh tỉnh rồi sao ?

 

Junsu luôn ngày đêm chăm sóc bên giường bệnh, nhưng đã nhiều ngày trôi qua rồi vẫn không thấy dấu hiệu Jae Joong sẽ tỉnh lại nên rất lo lắng, hôm nay thấy Jae Joong tỉnh lại thành ra kích động không thôi.

 

– Junsu à……Ưm….“đau quá ”…..

 

– Ối…..Huynh đừng cử động mạnh, miệng vết thương vẫn chưa khép đâu. Chờ vài ngày đợi vết thương khép miệng rồi đệ sẽ dùng thêm thuốc bôi, như vậy sẽ mau hồi phục hơn.

 

Junsu đỡ Jae Joong nằm xuống rồi nhanh chóng rời phòng sắc thuốc, một câu cũng không hỏi lý do vì sao Jae Joong bị thương, cũng không nói thêm gì về chuyện Yunho đã về cung, mặt thì lúc nào cũng hầm hầm bực bội.

 

Jae Joong khi tỉnh lại câu đầu tiên cậu rất muốn hỏi, đó chính là tình hình Yunho hiện giờ ra sao? Nhưng thấy trên mặt Junsu hiện năm chữ “ đừng nói chuyện với tôi ” thì lời sắp phát ra cũng phải nuốt vào trong.

 

– “ Junsu bị sao vậy ta ? Không biết cao nhân nào có thể chọc giận được cả Junsu nhà mình thế nhỉ? ”- Trong lòng Jae Joong không khỏi tự hỏi.

 

Sau khi Junsu đi không lâu thì Yoochun liền tiến vào, thái độ ung dung của Yoochun hôm nay làm cho Jae Joong cảm thấy hơi sợ.

 

– Jae Joong tỉnh rồi à !! Tốt, nhân tiện ta báo cho ngươi biết luôn, Yunho ngày hôm qua về cung rồi. – Hớp một ngụm nước trà, Yoochun dùng thái độ rất chi là nham hiểm nhìn Jae Joong.

 

– Yunho về cung rồi ?? – Jae Joong hốt hoảng đột nhiên ngồi dậy mà quên hẳn mình đang bị thương nặng. – AH….ưmm…..

 

– Sao mà hấp tấp thế, mau nằm xuống đi, vết thương lại chảy máu rồi kìa, đừng có mà làm nương tử của ta hiểu lằm, mà muốn gặp phu quân lắm rồi hả ? – Yoochun thôi không đùa giỡn nữa mà quay ra châm chọc.

 

– Park Yoochun…. Ngươi có tin tối nay ngủ ngoài hiên không vậy ? – Jae Joong biết Yoochun từ nãy đến giờ đều đùa bỡn mình, nên cũng không kiêng dè gì lấy yếu điểm của ai kia ra xả hận.

 

– Ấy…đừng mà, đã mấy ngày rồi ta chưa có được gần gũi với nương tử rồi, bây giờ mà còn…..là ta sai…ta xin lỗi ngươi được chứ ? – Yoochun nhanh chóng cười tươi, cầu hoà với Jae Joong.

 

– Không phải có chuyện muốn nói sao ? – Jae Joong nghiêm mặt hỏi.

 

– Là thế này, Yunho ngày hôm qua đã về cung rồi, và cũng không có nhắc gì đến chuyện nhập cung của ngươi cả. Vì vậy ta cho rằng nhất định là Yunho đã lại bị Jessica xóa trí nhớ rồi, cho nên ta đã đăng kí giúp ngươi cái này.

 

– TUYỂN TÚ NỮ. – Jae Joong cơ hồ như hét lên.

 

– Phải tuyển tú nữ, nói đúng hơn là Yunho muốn tuyển thêm vài phi tần cho mình. Và ngươi sẽ là một trong những phi tần đó, lần này uỷ khuất ngươi rồi Jae Joong…..ha ha ha…..Ta thật muốn xem bộ dạng ngươi khi mặc nữ phục nha…..nhất định là rất đẹp – Ai cũng nhìn ra trong ánh mắt của Yoochun khi nhìn Jae Joong có bao nhiêu thương hại và thích thú khi người ta mắc nạn.

 

– Có vẻ như ngươi rất vui nhỉ, vậy ngủ ngoài hiên nhà vài hôm đối với ngươi bây giờ chắc cũng không có vấn đề gì đâu phải không ?

 

Jae Joong thật sự nghiến răng nghiến lợi khi nói ra những lời này. Ai từng quen biết Jae Joong cũng đều biết, trên đời này Jae Joong ghét nhất chính là phải mặc nữ phục, có người từng hỏi lý do vì sao cậu ghét, thì chắc chắn người đó sẽ được tặng một cái lườm sắc như dao cùng một câu : “đi mà hỏi phụ thân ta ấy”

 

Sự thật là từ nhỏ Jae Joong đã rất dễ thương và xinh đẹp, cho nên khi vừa mới sinh ra cậu đã bị phụ thân mình cho mặc chỉ toàn nữ phục. Đến năm mười tuổi vào một lần khi cùng cha thân dự một yến tiệc rất lớn, tại đó cậu đã gặp một người mà cả đời này cậu không thể quên.

 

– Á… tìm được ngươi rồi, ta mấy hôm nay ở trong viện đều thấy ngươi đi ngang qua , hỏi cung nữ tỷ tỷ mới biết ngươi là công chúa ở đây, nhưng ta lại nghe đồn có người nói thật ra ngươi là nam nhi. Cho nên hôm nay ta đã đánh cược với vài cung nữ tỷ tỷ, nói ngươi là nam nhân. Vì vậy mau cởi y phục ra nhanh lên, ta muốn xác nhận . – Người nói chuyện là một đứa trẻ khoảng mười một mười hai tuổi, toàn thân kim sức quý giá, nghe đồn đó hắn là thái tử của Dong Bang đang được giao nhiệm vụ đi sứ qua đây thăm gia sinh thần của cha thân cậu. Xem ra thì cũng quá kêu ngạo đi.

 

– Nhóc con, ta không muốn gây chuyện với ngươi, biết điều thì đi chỗ khác chơi đi. – Jae Joong lạnh lùng đáp, tiếp tục vùi đầu vào khung vải mà mình đang thiêu dở.

 

– Ai là nhóc con, xem chừng thì ta còn lớn tuổi hơn ngươi. Còn biết thêu thùa nữa à? Nhìn bộ dạng ngươi thật ra dáng một tiểu cô nương nha, mặc y phục nữ nhi cũng rất đẹp, Ừm…hm…..Ta quyết định rồi, ngươi sẽ theo ta về là nương tử của ta. Ừm……nhưng trước hết ngươi phải cởi y phục ra cho ta xác nhận đã,……Ấy…. không cần lo ngươi đã là của ta rồi, thì dù là nam hay nữ ta cũng sẽ lấy hết – Hắn không chỉ nói nhanh, quyết định nhanh, mà hành động cũng rất nhanh.

 

– Ngươi……- Jae Joong như đứng hình bởi động tác tiếp theo của hắn.

 

~ Roạt

 

Chưa đầy một phút y phục trên người Jae Joong đã bị hắn xé nát, vung vãi dưới đất, không chỉ dừng lại ở đó, tay hắn còn không ngừng trên thân thể Jae Joong sờ chỗ này chạm chỗ kia, cuối cùng còn bắt lấy tiểu kê kê của cậu mà hét lên.

 

– Ta nói đúng mà, là nữ nhân làm sao có tiểu kê kê được chứ….Ấy sao người ngươi run dữ vậy. – Hắn hồn nhiên không biết tai hoạ sắp đến với mình.

 

– Ngươi….tên ngươi là gì….? – Jae Joong cố áp chế cơn giận hỏi hắn.

 

– Ta là Jung Yunho, còn ngươi tên gì ? – Hắn vẫn chưa nhận ra gì nên cứ vô tư đáp.

 

– Jug Yunho …tốt lắm Jung Yunho nhớ cho kĩ….tên ta là Kim Jae Joong, nếu diêm vương có hỏi ngươi là bị ai đánh chết thì nhớ mà nói nha……ha ha ha – Lần đó Jae Joong đã nở nụ cười hiếm hoi với hắn, vì cậu cho rằng trước khi chết cũng nên cho hắn một cái ân huệ cuối cùng.

 

Trong chiều thu ngày ấy ở một đất nước xa xôi, tại một gốc biệt viện trong hoàng cung, các âm thanh …

 

~ Bốp…..Bốp……Binh…..Rầm……Bốp…. .Bốp…..Rầm…… Không ngừng vang lên…….

 

Hết chương 19

1 Phản hồi (+add yours?)

  1. meo
    Nov 15, 2011 @ 22:20:23

    ai zaaa… da doc trom cua To nhju ma cha com j ca.Nguong ghe ! vay nen hom nay quyet dinh com 1 kaj=))

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: