Phi Tử chương 18

 

Phi Tử Là Của Ta Mà

Tác giả :Tử Tố
Beta : Wing

Chương 18: Sự Kiện Nhập Cung

 

Khi hai người họ trở về biệt viện thì trời đã tối, trước đại môn đèn đuốc được đốt soi sáng cả một vùng trời. Chính giữa, Jessica mặt mày âm trầm đang đứng đợi, bên trái là Yoochun cùng Junsu , đứng dài hai bên là tôi tớ trong biệt viện. Yunho thấy cảnh đó thầm thở dài một hơi, trong lòng hắn tự hỏi không biết ngày xưa tại sao hắn lại có thể yêu một nữ nhân như Jessica.

Buông ra bàn tay đang nắm lấy Jae Joong, Yunho đi về phía Jessica, bàn tay sau lưng âm thầm làm ám hiệu ý bảo Jae Joong mau trốn đi.

 

– Jessica sao nàng lại đứng đây vậy? Bên ngoài gió lớn lắm, có chuyện gì chúng ta vào phòng nói chuyện nha…đi ..đi nào…

 

Yunho vội lôi lôi kéo kéo Jessica đi vào trong, Jessica cũng không thể không nể mặt của hắn mà kiềm lòng lại bước theo.

Đột nhiên Jae Joong từ phía sau phóng lại chắn trước mặt họ, rồi sau đó thẹn thùng nắm lấy tay Yunho.

 

– Yunnie à!! Người phải nhớ điều đã hứa với Jae đó nha……không được nuốt lời đó…..

 

Jae Joong dùng giọng điệu làm nũng nói chuyện với Yunho, khuôn mặt thì cứ cúi cúi xuống, cái miệng nhỏ nhắn xinh đẹp thì cứ chu chu ra, giống như dáng vẻ e lệ thẹn thùng của thiếu nữ khi lần đầu gặp tình lang.

Yunho còn chưa tiêu hoá nổi những hành động dị thường này của Jae Joong, thì bỗng cảm thấy trên má mình có gì đó ướt ướt. Đến khi hắn định thần lại mới biết, thì ra trong lúc mình thất thần Jae Joong đã hôn lên má hắn. Mà lúc Yunho nhìn lại cũng đã không còn thấy tung tích của Jae Joong đâu nữa.

 

– Ha …..ha ha…..

 

Yunho si ngốc sờ lên má mình rồi cười rộ lên. Phải nói là hắn rất thích hành động bạo dạng này của Jae Joong, lúc ban đầu hắn chỉ cảm thấy Jae Joong rất đẹp, tạo cho người ta một cảm giác muốn chinh phục. Nhưng bây giờ hắn lại phát hiện con người đó còn rất thú vị nữa, nhìn như có vẻ lạnh lùng nhưng thật ra rất ám áp và gần gũi, dáng vẻ thờ ơ của cậu khiến người khác không dám đến gần, nhưng thật ra cậu rất nhiệt tình, xinh đẹp nhưng không kiêu kỳ, là một đệ nhất mỹ nhân chân chính.

 

– Có vẻ người rất thích tên đó nhỉ, thần thiếp quả thật muốn biết người đã hứa cái gì với người ta đó nha.

 

Khuôn mặt Jessica tràn đầy sát khí và âm hiểm khi nhìn Yunho. Từ lúc phát hiện Yunho mất tích ngày hôm qua, Jessica đã rất rất tức giận, hầu như ngày hôm qua mỗi một tấc đất ở nơi đây đều bị xới tung lên để tìm người. Sau, Yoochun chịu không nổi thủ đoạn của Jessica nữa đã tự nguyện đến đầu thú với cô rằng, Yunho không hề mất tích, không ngờ Jessica lại chuyển sang cho gọi tất cả mọi người trong phủ ra đứng chờ ngoài cửa từ sáng cho đến tận bây giờ.

 

Jessica thật không ngờ khi Yunho xuất hiện lại có thêm một người theo cùng, mà người đó không ai khác chính là Kim Jae Joong. Khi thấy Jae Joong xuất hiện, Jessica hầu như không tự chủ được mình mà run lên, cô gần như không tin vào mắt mình nữa, rõ ràng người đó đã bị cô hạ độc giết chết cách đây ba năm rồi, sao bây giờ lại có thể xuất hiện ở đây chứ ?

 

Jessica nhiều lần tự nhéo lấy mình, nhưng lần nào cũng rất đau, điều đó chứng tỏ đây là sự thật, Jae Joong quả thật không có chết. Nhưng không thể nào hiểu nổi, tại sao Jae Joong đã trúng cực độc “ Đoạt Mệnh ” thế nhưng lại không chết.

 

“ Đoạt Mệnh ” độc cũng như tên chỉ cần trúng phải nhất định đi chầu Diêm Dương. Muốn giải “ Đoạt mệnh ” trừ phi người đó có được “ Thiên Mệnh ” trong truyền thuyết, có thể cải tử hoàn sinh. Ngoài ra cũng có thể dùng Thiên Sơn Tuyết Liên trên đỉnh Thiên Sơn, hoà cùng trân châu Đông Hải một ngàn năm luyện thành tiên đơn, để kéo dài quá trình phát độc trong ba tháng. Nhưng Thiên Sơn Tuyết Liên trăm năm mới nở một lần, là một tiên dược cực kỳ quý giá, người người tranh giành. Trân châu Đông hải một ngàn năm tuy có nhiều, nhưng hầu như đều là quốc bảo của các nước , trừ phi là hoàng tộc nếu không đừng mơ tưởng được chạm tay vào.

 

Jae Joong chỉ là một hoàng hậu, dù có thể có được trân châu Đông Hải ngàn năm, thì cũng không thể có Tuyết Liên, bởi vì nó đã sớm nở cánh đây mười năm rồi.

 

Nhưng Jessica biết một mà không biết hai, Jae Joong không chỉ là hoàng hậu của Dong Bang, mà còn từng là cung chủ Ngân Nguyệt cung, một tổ chức bí mật lớn nhất Dong Bang. Phần đà của nó có khắp cả ba nước Dong Bang, Shin Ki, và Mirotic.

 

Thiên Sơn Tuyết Liên, trong hầm băng Ngân Nguyệt cung trên đỉnh Thiên Sơn có cả một vườn. Cũng là nhờ năm ấy phụ thân Jae Joong nổi hứng nghiên cứu cách trồng Tuyết Liên và khiến cho chúng nở hoa quanh năm.

 

Còn về trân châu Đông Hải một ngàn năm, Hazzz……Jae Joong cảm thấy mình quá nhiều đi, không tính trân châu mấy năm trước Yunho tặng cho, thì chỉ mỗi chuỗi vòng cổ năm đó cha thân tặng cho cậu cũng đã có hơn mấy chục viên.

 

Đó là lí do vì sau Jae Joong vẫn có thể sống khoẻ mạnh đến tận bây giờ.

 

Tối hôm đó tại Đông viện.

 

– Jae Joong huynh, huynh nói là hôm qua huynh cùng với Yunho huynh đã…..rồi sao ? Vậy còn kế hoạch ban đầu của chúng ta thì sao ?– Junsu hơi kinh ngạc với chuyện Jae Joong vừa mới nói, và cũng hơi lo lắng với sự việc phát sinh nằm ngoài kế hoạch này.

 

– Huynh cũng không ngờ Yunho lại hành động như thế nữa, mọi sự việc diễn biến quá nhanh, huynh cũng không thể làm chủ được tình huống lúc đó. Nhưng huynh nghĩ chắc cũng không có chuyện gì quan trọng đâu, bất quá huynh vào cung sớm hơn dư định thôi.

 

Jae Joong không hề rối loạn, bởi vì cậu biết mình bây giờ cần sự bình tĩnh hơn lúc nào hết. Nói không quan trọng chỉ là muốn Junsu yên tâm thôi, cậu bây giờ vẫn chưa nắm được tâm của Yunho, ai biết Yunho khi bị Jessica điều khiển sẽ làm ra chuyện gì với mình. Hơn nữa thuốc ấy không thể để Jessica thấy được, nó có thể cứu Yunho , nhưng đồng thời cũng có thể là lí do giết cậu.

 

Junsu cũng hiểu được sự việc không thể đơn giản như Jae Joong nói, hơn nữa còn có hành động khiêu khích chiều nay của Jae Joong với Jessica. Nếu như cô ta hành động, nhất định Jae Joong sẽ rất nguy hiểm,…..nhưng giờ phút này Junsu cũng không thể làm gì cho Jae Joong được, cậu chỉ là một thảo dân bình thường , không còn là một Sương phi cao quý có thể cùng Jae Joong song vai chiến đấu.

 

Giờ phút này Junsu chỉ có thể tại trong lòng cầu nguyện bình an cho Jae Joong.

 

Yoochun biết Junsu lo lắng cho Jae Joong, y cũng hiểu được sự an nguy của Jae Joong có liên quan lớn như thế nào đến Yunho nói chung, và cả đất nước Dong Bang nói riêng. Vì vậy Yoochun quyết định ….

 

– Jae Joong….ta sẽ nhập cung cùng ngươi…lần này ta sẽ không để cho nàng ta làm hại đến ngươi nữa…..ta sẽ bảo vệ sự an nguy cho ngươi và cả Jessica …..ngươi hiểu ý ta chứ ? – Yoochun đứng một bên nhẹ giọng nói, dùng ánh mắt kiên định nhìn Jae Joong.

 

– Ân, ta hiểu nhưng nếu ngươi giúp ta, còn Junsu thì sao, Jessica cũng có thể sẽ ám hại cả đệ ấy, hoặc bắt làm con tin chẳng hạn ? – Gương mặt Jae Joong thoáng đen lại khi nghĩ đến Jessica lấy tính mạng của Junsu ra để uy hiếp Yoochun.

 

– Ta đã có dự định, khi chúng ta vào cung cũng là lúc Junsu được đưa tới Ngọc Thanh Âm, ta tin tưởng mẫu thân ta có thể bảo vệ tốt cho Junsu, đồng thời cũng đến lúc để nàng dâu gặp mẹ chồng rồi.

 

Câu trước Yoochun nói còn vẻ rất kiên quyết chín chắn, câu sau y liền bộc lộ tính tình cợt nhả của mình. Yoochun khẽ mỉm cười liếc mắt nhìn Junsu, chỉ thấy mặt Junsu bây giờ đã gần như sắp chạm đất, màu đỏ đã lan đến tận cả hai bên tai.

 

Nhìn thấy cảnh đó Jae Joong lập tức biết mình ở chỗ này là dư thừa, liền nói thêm một câu đa tạ rồi bỏ ra ngoài, trả lại không gian cho đôi phu phu sắp phải chia xa.

 

Còn lại một mình trên hành lang dài đầy ngã rẽ, Jae Joong không biết mình phải đi về đâu. Mỗi một lần rẽ qua một hành lang khác, Jae Joong luôn hỏi lòng rằng mình đã chọn đúng con đường chưa. Cũng như trong cuộc sống, Jae Joong luôn tự hỏi mình rơi vào tình cảnh ngày hôm nay, có phải cũng là do mình đã rẽ sai con đường.

 

Thở dài một hơi, Jae Joong tại một ngả rẽ dừng lại, nhìn cơn mưa đang trút xuống cảnh đêm bên ngoài chỉ một màu tối đen, Jae Joong thầm hít vào một hơi, trong lòng suy nghĩ một chút rồi sau đó quyết định đi thẳng, bởi vì cậu không muốn phải rẽ sang một con đường khác, cậu không muốn lại chọn sai một lần nữa.

 

Kim Jae Joong đã từ trong một đêm tối mưa rơi tìm được con đường sáng cho cuộc đời mình.

 

Yunho cũng tại trong đêm tối đó có một quyết định lớn, làm thay đổi cuộc đời hắn sau này.

 

Tây viện, đêm đó dù cho mưa có lớn thế nào, cũng không thể lấn áp đi âm thanh của một người.

 

– Ý Người Là Muốn Tiện Nhân Đó Nhập Cung Sau….- Khuôn mặt Jessica như bị làm cho biến dạng, một đôi ánh mắt đỏ như lửa, chứa đầy căm ghét cùng thù hận.

 

~ Bốp

 

– Ta Cấm Nàng Gọi Jae Là Tiện Nhân, nếu không phải nàng có ơn cứu mạng ta thì….- Yunho rất tức giận, hắn không muốn nữ nhân trước mặt này miệt thị Jae Joong, không ai có quyền đó, kể cả Jessica.

 

– Thì sao…..giết ta sao? HaHaHa…..ngươi có thể giết ta sao? – Jessica cười đến nỗi gương mặt trở nên quỷ dị.

 

– Hừm….Tóm lại ngày mai Jae sẽ nhập cung, phong làm Mai phi, sau này hai người đều là thân phận phi tử với nhau, nàng cố gắng sống hoà thuận, đừng kiếm chuyện với Jae, nếu như ta biết nàng gây hại cho Jae, thì đừng có trách ta không lưu tình. – Yunho không muốn đôi co thêm với Jessica, nữ nhân một khi đã ghen tuông lên rồi, thì có nói lý với nàng cũng không được.

 

– Ngươi muốn tiện nhân đó nhập cung…..Được…..ta ngay bây giờ đi giết chết tiện nhân kia, để xem người làm sao đưa tiện nhân đó nhập cung. – Ánh mắt Jessica chợt hiện lên một tia gian xảo, cô cười thật tươi đi về phía Yunho.

 

– Nàng dám động đến Jae, ta sẽ….

 

Yunho nói chưa hết câu thì đã bị ánh mắt của Jessica làm cho đầu óc quay cuồng. Xung quanh chỉ còn lại giọng nói thì thầm của Jessica bên tai.

 

 

Đến khi Yunho tỉnh lại thì đã thấy mình ngồi dưới đất ở một hành lang xa lạ, đầu óc hắn vẫn còn hơi hỗn loạn. Yunho cảm thấy có cái gì đó rất nặng đè trên người mình, hơn nữa nó còn chảy ra nước làm ướt cả người hắn.

 

Tự đánh mình một cái thật mạnh, Yunho muốn làm cho mình thanh tỉnh một chút, sau đó mới xem cái gì đang đè trên người mình. Hưm…thì ra là một người, A…..khuôn mặt này sao nhìn quen quá….Ơ….không phải là Jae Joong sao?

 

– Jae…Jae…tỉnh lại đi…sao Jae lại nằm ở đây vậy…..muốn ngủ thì về phòng ngủ chứ….Jae…..

 

Yunho ra sức lay Jae Joong tỉnh lại, nhưng Jae Joong một chút cũng không nhúc nhích. Yunho cảm thấy có gì đó không đúng, bàn tay chạm vào Jae Joong cứ như bị nước làm cho ướt đi. Đến khi Yunho nhờ vào ánh trăng nhìn lại tay mình, thì chỉ thấy một đôi bàn tay đỏ thẫm, cái thứ làm ướt tay hắn là máu chứ không phải là nước.

 

Yunho hoảng hốt đỡ Jae Joong ngồi dậy xem xét thân thể cậu, chỉ thấy một con dao găm đang cắm trên ngực Jae Joong , máu tươi từ miệng vết thương không ngừng chảy ra, máu đỏ đã làm ướt đẫm cả y phục của Jae Joong lẫn y phục của hắn.

 

Yunho không biết chuyện gì đã xảy ra, hắn cũng không biết tại sao mình lại ở đây, theo hắn nhớ lúc trước đó mình là đang ở cùng Jessica trong phòng. Lại càng không biết ai đã làm tổn thương Jae Joong.
Điều Yunho biết bây giờ là ngay lập tức phải chữa trị cho Jae Joong, trong lòng hắn đang rất đau, cái cảm giác như có ai đó đang từng dao từng dao khứa lên trái tim hắn, đau…đau lắm…..Không……không hắn không muốn lại cảm thấy cảm giác đó nữa…hắn không muốn ….hắn Jung Yunho không muốn lại mất đi Kim Jae Joong…..

                  ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~******~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

 

Quay ngược lại thời gian lúc Yunho còn ở trong phòng cùng Jessica, lúc trước khi hắn bất tỉnh đi.

 

– Nàng dám động đến Jae, ta sẽ….

 

Yunho nói chưa hết câu thì đã bị ánh mắt của Jessica làm cho đầu óc quay cuồng. Xung quanh chỉ còn lại giọng nói thì thầm của Jessica bên tai.

 

– Ta sẽ không giết tiện nhân kia, mà là người…..chính người sẽ thay ta làm việc đó…..đi đi Jung Yunho, hãy tìm người có tên Kim Jae Joong và giết hắn, đây là mệnh lệnh…..giết . chết . Kim Jae Joong.

 

– Vâng chủ nhân !!

 

Ánh mắt Yunho không hề chứa một sức sống, vì linh hồn hắn đã bị người ta lấy mất…hắn bây giờ chỉ là một cái xác không hồn mặc người ta điều khiển….và bây giờ hắn được lệnh đi giết chết một người mà hắn trân trọng nhất…Kim Jae Joong.

 

Trên hành lang gấp khúc Yunho tìm được Jae Joong đang lang thang một mình, hắn mỉm cười vô hồn khi nhìn thấy con mồi. Jae Joong không hề phòng bị ùa vào lòng hắn, và điều Jae Joong có nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được xảy ra với cậu. Ngực cậu nhói đau không chỉ vì bị đâm mà còn bởi nụ cười của con người trước mắt……vì cậu nhận ra Yunho đang bị người khác điều khiển.

 

Gục ngã trong lòng Yunho, Jae Joong thì thào kể lại những chuyện lúc trước, chuyện Junsu vô tình làm cháy Tiểu viện bên hồ mà khóc suốt ba ngày ba đêm.
Chuyện Chang min vì ham ăn mà bị Heechul hạ thuốc sổ mất nửa cái mạng, chuyện Heechul có lần mua về một đống cổ vật tốn mấy ngàn lượng, cuối cùng phát hiện đều là đồ giả không đáng mười lượng bạc.

Những câu chuyện vui đùa ngày đó, đã từ từ làm cho ánh mắt vô hồn của Yunho trở nên sinh động hơn.

 

– Người có nhớ Jae từng nói với người là Jae không yêu người, cho nên đến phút cuối cùng Jae cũng sẽ cố gắng chờ người đến nơi , chờ đến khi hình bóng người xuất hiện sau cánh cửa, Jae sẽ nhắm mắt trút hơi thở cuối cùng, làm cho người suốt đời này cũng không quên được Jae , phải luôn nhớ đến một người tên Kim Jae Joong trong tim….Hazz….có lẽ Jae làm không được rồi….Jae không thể chờ đến lúc người tỉnh lại….Jae càng không thể chờ đến lúc người nhớ ra Jae là ai !? – Jae Joong gắng gượng chồm người tới chạm nhẹ lên môi Yunho. Đến lúc cuối cùng khi gần như mất đi ý thức, Jae Joong đã khẽ mỉm cười mãn nguyện, bởi vì cậu nhìn thấy giọt nước trong như pha lê ấy chảy xuống vì mình.

 

– Hic…..không…..KHÔNG…. JAE JOONG…..

 

Ý thức Yunho từ từ bị một màn đen bao phủ lấy, nhưng cho dù là vậy, Yunho vẫn cảm thấy trái tim mình đã bị ai đó lấy cắp.

 

Bên kia tây viện có một người nôn ra máu, suy yếu ngã xuống sàn nhà, ánh mắt cuối cùng của người đó chứa đầy sự kinh ngạc cùng phẫn nộ.

 

Hết chương 18

4 phản hồi (+add yours?)

  1. yunjae is real
    Jul 05, 2011 @ 13:24:26

    chua có chuong 19 sao ban

    Trả lời

    • Tử Tố
      Jul 05, 2011 @ 21:09:45

      bạn đừng hối Tố , mình đang trong giai đoạn tự kỷ nặng.
      chắc vài hôm nữa Tố sẽ post chương 19 thôi ^_^

  2. seulyoung
    Jul 11, 2011 @ 11:13:40

    au ui. Sao lâu quá mà chưa thấy chap 19 đâu hết dạ. Au chưa viết hả?

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: