Phi tử chương 14

Chương 14 Chuyện Xưa

Người ta nói “ sau cơn mưa trời lại sáng ”

Đối với Kibum , khi ra đi trong thâm tâm chưa bao giờ nghĩ đến mình có thể gặp lại Chang min dễ dàng như thế . Cuộc sống đúng là muôn màu , một khi hai người đã có duyên phận rồi thì có đi cùng trời cuối đất vẫn gặp lại nhau . Tướng công ! Hai tiếng này hắn có nằm mơ cũng không thể ngờ đến còn có thể được nghe từ cậu .

– Chang min à ! Cảm ơn , cảm ơn Min nhiều lắm , cảm ơn Min đã cho ta cảm giác hạnh phúc gia đình như thế này . – Kibum ôm lấy Chang min thật chặt .

– Cảm ơn gì chứ ? – Chang min thẹn thùng áp khuôn mặt đỏ ửng của mình vào ngực hắn .

– Ta nói thật đấy, ngay cả hài tử này ta cũng sẽ chấp nhận , ta sẽ yêu thương chăm sóc nó như con ruột của mình , dù gì thì con của Min cũng như con của ta thôi , ruột thịt máu mủ hay không cũng đâu có quan trọng, ta không quan tâm!! Chỉ cần có Min ở cạnh ta , thì ta đủ hạnh phúc rồi . – Kibum dùng tay trái nâng cằm Chang min lên , hắn muốn thấy khuôn mặt xúc động vui sướng của cậu , nhưng …..

~ Bốp

– NGƯƠI …… tên ngu ngốc này , có mắt sao không chịu nhìn đi , nó có chỗ nào không giống ngươi chứ . – Chang min giận tím cả mặt , bế BumMin đưa qua cho Kibum rồi bỏ luôn vào trong phòng .

– Ơ….Min ….Min ….chuyện này là sao chứ ? – Kibum không hiểu chuyện gì đã xảy ra , tự dưng Chang min nổi giận đùng đùng lên giao hài tử cho hắn , rồi không nói không rằng bỏ đi như thế . – Mình nói có gì sai sao ?

Tối hôm đó ở hậu viện phía tây xảy ra một trận gà bay chó chạy , lúc gần sáng thì lại phát ra những tiếng rất quỷ dị . Chỉ biết sáng ngày hôm sau Kibum với khuôn mặt bầm dập xanh tím nhưng vẫn vui miệng cười toe tét ngồi ăn sáng , lâu lâu còn chăm cho quý tử ngồi trong lòng nữa . Chang min thì ngược lại mặt cứ hầm hầm suốt buổi vẫn chưa nói câu nào . Bầu không khí ngột ngạt đến khó thở , Jae Joong và Heechul thấy chiến tranh lạnh ngay trước mắt nên cũng không dám lên tiếng can thiệp . Người lớn chịu nổi nhưng trẻ con thì đâu như thế , Tiểu Bảo Bảo ngồi kế bên Chang min thấy hôm nay Min thúc thúc cứ là lạ sao ấy , ngày thường vẫn hay ồn ào huyên náo lắm mà sao hôm nay cứ ngồi lặng thinh không chịu nói câu nào hết vậy , còn nữa tại sao lại để cái thúc thúc xa lạ đó ôm Tiểu BumMin của mình như thế .

– Min thúc thúc à , thúc đang buồn hả , là thúc thúc kia làm thúc buồn sao ? – Bảo Bảo lên tiếng tiên phong .

– Phải đó Chang min , đệ hôm nay sao vậy ? Tối hôm qua ta thấy hai người còn hạnh phúc lắm mà ? – Heechul hùa theo .

– Chang min à , Kibum nó cũng đến đây rồi , chuyện cũ cũng nên bỏ qua đi . Hiện tại mới quan trọng , hơn nữa đệ bây giờ cũng là nương của người ta rồi , tính tình cứ trẻ con mãi như thế làm sao dạy con chứ ? – Jae Joong lên tiếng khuyên răn.

– Jae Joong huynh à , đệ …. Cũng tại hắn đấy , ngốc không chừa ai ngốc . Người ngoài nhìn vào còn biết BumMin là con ai . Vậy mà hắn dám nói đệ…..đệ phong lưu bên ngoài đến có cả hài tử , trong khi đệ phải tân tân khổ khổ mang thai mười tháng , mất nửa cái mạng mới có thể sinh hài tử cho hắn …Huynh xem…xem có ai làm tướng công như hắn không ? – Chang min uỷ khuất, khóc bù lu bù loa lên án Kibum .

– Ưm vậy sao…huynh nhớ mình có chuyện phải làm , huynh đi trước đây .- Jae joong chạy trước .

– Á….phải rồi Bảo Bảo đến giờ học chữ rồi , huynh cũng đi trước … Bảo Bảo chúng ta đi thôi con… – Heechul cũng nhanh chóng rút quân .

– Phụ thân , chưa đến giờ mà , con còn chưa hôn BumMin nữa mà …con không chịu đâu….- Tiêu Bảo Bảo tội ngiệp không biết gì bị Heechul lôi đi .

Thật ra Jae joong và Heechul sau khi nghe Chang min nói xong là biết xảy ra chuyện gì rồi . Vợ chồng son thường vẫn như thế mà sớm giận chiều hoà ai chẳng biết , nói chung chuyện nhà người ta mình tốt nhất đừng nên xen vào thì hơn .
Ai nấy cũng đều tìm cớ bỏ đi hết , trong phòng chỉ còn lại hai người , hai người đều không lên tiếng , bầu không khí cứ căng thẳng mãi cho đến khi Chang min chán ngấy muốn đứng dậy về phòng thì …

~ Bịch

– Nương tử ……có sao không , đứng lên được chứ ? – Kibum một tay ôm con một tay kéo Chang min từ dưới sàn nhà đứng lên .

– Không phải đều do ngươi hại sao ?

– Còn giận chuyện tối hôm qua à , không phải Min cũng đánh ta thành cái dạng này rồi sao , đừng giận nữa có được không ? Cũng tại chúng ta xa nhau lâu như thế nên khi gặp lại ta mới….mới kiềm chế không được mà….

– Ta không giận chuyện đó ….bởi vì ta cũng …ưm….nói chung chuyện tối qua ta không trách ngươi , ta chỉ buồn ngươi lâu như vậy mới đến tìm ta …ngươi có biết ngày đó nếu như ta vì khó sinh mà chết thì …. hic…. Ngươi có biết ta rất nhớ ngươi không ? – Nước mắt không ngừng rơi xuống trên mặt cậu .

– Ta xin lỗi …ta cũng rất nhớ Min , nhưng ta không thể bỏ Yunho được , Min không biết đâu khi Min đi rồi thì Mai Nghi Cung bị hoả họa, ngày đó Yunho huynh sau khi nghe tin kích động đến độ ngất đi , khi tỉnh lại thì không khác gì một người chết cả , ta không thể bỏ lại huynh ấy trong tình cảnh như thế được vì vậy hai năm này uỷ khuất cho Min rồi …tha thứ cho ta có được không ?

Kibum đau xót nhìn người đối diện , cái người đã đợi chờ mình hơn mười năm qua . Suốt cả quãng thời gian dài như thế , hắn vẫn chưa mang lại hạnh phúc cho cậu một ngày nào , lúc này đây hắn không cầu mong sự tha thứ từ cậu , chỉ mong cậu có thể mở lòng mình cho hắn thêm một cơ hội nữa thôi . Nhưng sự im lặng của Chang min đang dập tắt đi hi vọng của hắn , nếu giờ phút này cậu nói không thể tha thứ cho hắn thì sao đây . Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, khi sự tuyệt vọng ngày càng hiện rõ lên khuôn mặt của Kibum thì cuối cùng Chang min cũng mở miệng .

– Kibum !!! Chúng ta làm lại từ đầu đi , bắt đầu từ hôm nay sẽ cùng nhau xây đắp cái gia đình nhỏ này , ta sẽ cố gắng bỏ đi tính tình trẻ con của mình , không chửi ngươi , không đánh ngươi , còn nữa ta sẽ tập làm quen …..với chuyện phu thê …ưm nhưng ngươi phải hứa sẽ không bắt ta phải chờ đợi nữa , mười năm đã đủ dài cho sự kiên nhẫn của một con người , chuyện xưa ta có thể bỏ qua nhưng tương lai nếu như ngươi lại ly khai ta thì sẽ không có chuyện gặp lại ta dễ dàng như vầy đâu . – Chang min không biết quyết định này của mình là đúng hay sai , cũng như tương lai họ sẽ như thế nào , thôi thì chuyện ngày mai ngày mai tính vậy .

Phong ba rồi cũng qua , ngày mai ánh bình minh lại đến với chúng ta .

Tối hôm đó , ở tây viện

– Chang min ta muốn hỏi một chuyện ? – Kibum hỏi

– Chuyện gì ? – Chang min đang chăm cho bé BumMin ăn .

– Tại sao Min lại bỏ đi – Vẻ mặt của Kibum hết sức tức giận khi hỏi .

– Chuyện này rất dài , ta cũng không biết nên nói với người như thế nào nữa . – Rồi Chang min không nhanh không chậm , từ tốn đem các vụ sự kiện trọng đại của đời mình kể ra .

Năm đó sau khi bị Kibum bỏ lại ở trấn Survivor rồi theo Yunho nhập cung , nhiều chuyện liên tiếp xảy ra như thế đối với một đứa trẻ chỉ mới mười tuổi đầu như Chang min quả thật làm cậu gánh không nổi . Nhập cung chuyện không dễ như nói , cuộc sống ở cấm cung quá nhiều quy tắc và lễ nghĩa , hàng ngày phải đối diện với những cái bẫy thâm độc chỉ chờ mình lỡ chân sa bước vào khiến cậu không lúc nào không cảnh giác , ngay cả trong giấc ngủ cũng phập phồng lo sợ .

Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua , Chang min cũng lớn lên trong từng ngày , năm năm sau cậu đã không còn là đứa trẻ lúc nào cũng phải bám dính lấy người khác , cậu đủ thông minh và mánh khoé để vượt qua các mối nguy hiểm . Cuộc sống cứ tưởng sẽ mãi bình yên êm đẹp bỗng một ngày trời lại nổi cơn dông , một đạo mật chỉ đã làm thay đổi tất cả .

Phụng thiên thừa vận
Hoàng đế chiếu viết
Lệnh cho Shim Chang min lập tức xuất cung , dám lấy thân nam nhân lừa gạt hoàng thân quốc thích gả vào vương phủ là tội không thể tha , nhưng niệm tình ngươi tuổi tác còn nhỏ không hiểu lễ nghĩa nên trẫm tạm tha ngươi một đường sống . Về sau cấm không được bước chân đến kinh thành , không được tái tìm Jung vương gia nhiễu loạn .
Nếu như khánh chỉ không tuân lập tức đưa vào tử tù chờ ngày hành quyết .

Ngày đó con tim Chang min như vỡ nát , đánh chết cậu cũng không ngờ mình lại có ngày rơi vào tình cảnh này . Bên người không có lấy một người thân , tướng công thì biệt tăm biệt tích vô phương cứu giúp , hoàng hậu người vẫn luôn yêu thương cậu thì đang thập tử nhất sinh thoi thóp trên giường , còn thái tử Yunho thì từ khi đưa mình nhập cung đã nhanh chóng quăng cậu ra sau đầu .
Không có lấy một người giúp đỡ , nhưng bắt cậu phải rời khỏi cung thì là chuyện không thể nào , có chết cậu cũng phải chờ tướng công trở về , ít nhất đợi đến khi cậu trả được thù này đã . Thế là Chang min đi cầu cứu viện , cầu cái người mà có nằm mơ cậu cũng không dám đến gần, Jung Yunho .

Tối hôm đó một vụ cá cược đã diễn ra Shim Chang min có thể ở lại nếu đáp ứng được ba điều kiện Yunho đưa ra : thứ nhất , Shim Chang min phải sống trong cung với danh nghĩa là một phi tử và phải giúp hắn đạt được điều hắn muốn “ tình yêu của Jae Joong ” bằng mọi cách . Thứ hai , phòng tránh trường hợp sau này Shim Chang min lấy thân phận “ phi tử ”ra cản trở chuyện tình cảm của hắn cho nên cậu phải ăn vào độc dược, độc dược này mỗi ba tháng sẽ phát tác một lần , người có thời gian chịu đựng cao nhất cũng chỉ được ba đến bốn năm . Thứ ba , thời gian chỉ kéo dài đến năm cậu mười tám tuổi .

Tóm lại , Chang min đã lấy tính mạng của mình ra để đổi lại ba năm ở lại , nếu như Kibum có thể trở về trước ba năm này thì coi như đó là một cái hạnh phúc cuối đời , không hoài công uổng phí , còn nếu không thì đành trách số phận mình trớ trêu trời ghẹo lá lai .

~ Rầm

– Cho nên sau đêm hôm đó vì không muốn ta thấy dáng vẻ sắp chết của mình mà bỏ đi sao , không lẽ Min không tin tưởng ta có thể tìm ra giải dược sao ? – Kibum tức giận đánh một chưởng lên bàn , cả một mâm thức ăn đều rơi xuống đất .

– Ngươi tức giận gì chứ , năm đó rời xa ngươi ta có lý do của ta , mà không phải ngươi cũng muốn vậy sao , bên người lúc nào chẳng tay trái một cô tay phải một cô , còn mỗi lần nhìn thấy ta thì sao đều sợ hãi bỏ chạy , có ai chịu nổi cảnh tướng công mình cứ ra ngoài là lăng nhăng , về nhà thì chỉ toàn đối gạt . Hơn nữa ta cũng sắp chết rồi , sớm rời xa ngươi một chút không phải tốt hơn sao ? – Chang min làm vẻ như không hờn không dỗi nói ra , nhưng thật chất bên trong đó chứa rất nhiều ghen tỵ cùng uỷ khuất.

– Hazz….nương tử à …..ta biết chuyện năm đó là ta sai rồi , nói thật suốt thời gian kể từ ngày Min bỏ đi ta lúc nào cũng tự trách mình . Ngày nào ta cũng nhớ đến Min , có lúc còn đứng trước chân dung của Min mà thẫn thờ cả một đêm , trong lòng lúc nào cũng muốn mau chóng đi tìm Min . – Kibum cầm lấy bàn tay cậu , hôn lên nó rồi khẽ siết nhẹ .

– Bớt nói lời hoa lệ đi , ta bây giờ không giống mười năm trước dễ bị ngươi dụ đâu , nói chung ngươi đến đây cũng đủ chứng tỏ trong lòng còn nhớ đến ta , chuyện ngày trước bỏ qua đi đừng nhắc đến nữa . – Chang min cũng siết lấy tay hắn , kèm theo trên mặt là một nụ cười hạnh phúc .

– Ừm …ta biết rồi , nhưng có chuyện này ta không hỏi không được , giải dược là ai cho Min vậy , có phải là Yunho huynh cho không ?

Chỉ một câu hỏi cử tưởng như là rất đơn giản , nhưng lại làm cho Chang min phải cứng họng , cứ ấp a ấp úm không chịu nói . Tối hôm đó trong tây viện lại một trận gà bay chó chạy , lúc gần sang người ta nghe thấy âm thanh một người hét to trong đứt quãng.

– Là từ trên người…. ngươi lấy ra ….hic….tha cho ta đi ….ta muốn ….hic…..AHH….

Từ ngày Kibum đến cuộc sống ở trấn Survivor vẫn diễn ra một cách bình yên , có đôi khi cũng hơi ồn ào một chút , công việc sinh ý ở Hồng Kim Lâu ngày càng ăn nên làm ra . Jae Joong vẫn lủi thủi đi về một mình , Heechul thì luôn vùi đầu vào đống sổ sách và ngân lượng . Kibum và Chang min thì nhàn rỗi quá không biết làm gì thế là cùng nhau tay trong tay về thăm lại chốn xưa , tiện thể tạo chút kỷ niệm cho tình thêm đậm đà . Hai tháng thấm thoát qua đi , cuộc sống nhàn nhã hạnh phúc bên vợ hiền con thảo làm cho Kibum quên đi mất một số chuyện quan trọng cần giải quyết . Cho đến một hôm , một bức phong thư được gửi đến từ kinh thành đã khiến hắn sực nhớ đến chuyện trọng yếu kia .

Hồng Kim Lâu

– Mọi người mau đến đây , là thư từ kinh thành của Junsu .- Heechul hớt hải chạy vào trên tay là một bức phong thư .

– Thư của Junsu huynh , huynh ấy vẫn còn ở lại kinh thành sao ? – Kibum hỏi

– Ngươi quên là hoàng thượng đã sắp xếp cho họ một biệt viện cách kinh thành không xa sao ? – Chang min vừa xuất hiện ở cửa ngay lập tức Kibum đã hoảng hốt chạy lại đỡ .

– Cẩn thận đấy , đi từ từ thôi coi chừng bục cửa , sao Min ra đây mà không nói ta một tiếng lỡ như xảy ra chuyện gì ảnh hưởng đến cực cưng thì sao ?- Có người không có não mới không nhận ra sự thương yêu quan tâm chứa trong từng câu nói của Kibum .

– Ngươi chỉ biết quan tâm đến cực cưng thôi , ta suốt ngày đều bị ngươi nhốt trong phòng sắp buồn chán đến chết này . Hơn nữa cũng chỉ mới hai tháng thôi ngươi cứ làm như ta sắp sinh không bằng . – Chang min khẽ quay sang đánh yêu Kibum một cái rồi mới ngồi xuống chổ Kibum đã an bài sẵn .

– Này hai phu thê mấy người muốn liếc mắt đưa tình hay tình chàng ý thiếp gì gì đó thì xin mời về phòng mà diễn , ở đây không có ai rảnh hơi ngồi xem đâu . – Heechul làm mặt như muốn ói .

– Heechul huynh , không phải là đang ganh tỵ với bọn đệ đó chứ , nếu vậy thì ngoan ngoãn mau quay về đi , coi chừng huynh đi lâu như vậy Han Kyung lại nạp thêm vài cái phi tử nữa không chừng á .- Kibum buông lời trêu ghẹo Heechul không thương tiếc , còn nhắm ngay vết thương của người ta mà xát muối .

– Jung Kibum … có phải hôm nay đệ chán sống rồi phải không ….rắck …..rắck ….

– Hai người thôi đi , chuyện quan trọng không lo cứ ngồi gây lộn nhau là sao ? Hai người còn chút tình cảm nào không , Jae Joong huynh đã đủ phiền lắm rồi – Chang min tức giận đạp bàn .

– Nương tử bớt giận ….chú ý thân thể….- Kibum lập tức quăng ánh mắt như dao của Heechul qua một bên .

– Chang min đệ cũng không cần tức giận thay ta như thế , sẽ ảnh hưởng đến thai nhi đấy . Heechul huynh đưa thư cho đệ đi – Jae Joong cuối cùng cũng lên tiếng , tiếp nhận thư từ Heechul cậu không nhanh không chậm mở ra đọc .

– Junsu viết gì vậy Jae Joong ? – Heechul hỏi .

– Junsu nói đã tìm ra được thủ phạm , hơn nữa thuốc giải đệ ấy cũng tìm ra được cách điều chế rồi . Junsu muốn đệ mau chóng quay lại kinh thành giải quyết tất cả.

– Tốt quá , chúc mừng huynh Jae Joong , thế là cuối cùng huynh cũng có thể trở lại bên cạnh Yunho huynh rồi .- Chang min nắm lấy tay Jae Joong mà cật lực chúc mừng , ngày ấy sau khi cứu Jae Joong ra khỏi biển lửa , cậu vẫn luôn cầu mong cho cuộc sống sau này của Jae Joong sẽ được tốt đẹp hơn , hạnh phúc hơn . Mất đi hai đứa con vẫn chưa thành hình đã là nỗi đau không thể bù đắp rồi .

– Jae Joong huynh , Yunho huynh……A….sao ta có thể quên chứ ……mọi người, thật ra Yunho huynh….. bên người sớm đã có…..có….Hm……

Hết chương 14 .

1 Phản hồi (+add yours?)

  1. lethuy0808
    Apr 20, 2011 @ 11:10:28

    chậc, đúng là sau cơn mưa trời lại sáng. hạnh phúc đã thật sự điến với bum và min rồi. chỉ tội cho jae, mất đi 2 đứa con rồi giờ jae phải chịu nổi đau mất đi người thân yêu nhất. jae phải làm sao để yun thoát khỏi tà thuật, để yun nhớ lại tất cả mọi chuyện. mà mình hơi tà mò, min trúng độc gì mà sau khi xyz cới bum thì được giải độc vậy. mà còn chull nữa, thân là phi tử của han sao lại có thể tự do đưa con đi chơi, lại còn ở lại khách điếm của jae rất lâu nữa, han ko ghen hay sao. từ chap sao sẽ là câu chuyện về yunjae phải ko, chờ au viết tiếp.
    thank au về fic
    thank BĂNG NGHI nha vì cậu đã đăng fic dùm TỬ TỐ, chân thành cảm ơn và cho mình hỏi thăm TỬ TỐ nha “TỐ MAU KHỎI BỆNH NHA”

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: