Phi Tử chương 11

Chương 11 Xa Cách

Y phục bị vứt bừa bãi dưới sàn nhà , tiếng va chạm của cơ thể , hơi thở khó nhọc ……

– Không Kibum …..Hm….Ah…..- Chang min cố đẩy đầu của Kibum ra khỏi ngực mình .

– Ta không ngờ ngực nam nhân cũng có cảm giác như nữ nhi á !!!

– Không phải đều bị ngươi hút đến sưng hết cả lên sao ? Tướng công à ….nghe ta nói này , trên người ta còn nhiều chỗ nhạy cảm hơn nơi này lắm á ! – Chang min cầm lấy tay Kibum làm cho nó di chuyển trên cơ thể mình .

– Ta không ngờ nương tử của ta lại lẳng lơ như vậy ? Nhưng ta không thích dùng tay , ta thích dùng miệng mình cảm nhận hơn , có như vậy mới biết mùi vị của nó ra sao chứ . – Nói là làm Kibum bắt đầu hôn xuống , bắt đầu là từ đôi môi cong rồi chuyển qua cổ rồi xương quai xanh , xuống dưới , xuống dưới nữa đến khi chạm vào “ bảo bối ” của cậu mới thôi .

– Ưm…..đừng nhìn như thế chứ !!! – Có là quỷ cũng sẽ đỏ mặt trong tình huống này nói chi đến một người chưa chết như Chang min .

– Lúc nãy còn lẳng lơ lắm mà , giờ lại thẹn thùng giống như nữ nhân mới về nhà chồng thế . – Kibum bắt đầu di chuyển tay lên xuống một cách không chuyên .

– Ân….Hm…..không ….ta không được rồi …..haa.….- Chính cái không chuyên này càng làm cho Chang min thêm dục tiên dục tử .

Nói gì thì nói mấy năm lang bạc trên giang hồ chuyện gì mà Kibum chưa từng thấy qua chứ !!! Chỉ có điều , chính thức làm thật như thế này thì là lần đầu rồi . Chang min cũng chẳng thua kém gì , trong cung này thiếu gì mấy thứ như “ Long dương thập bát thức ”, hay “ xuân cung đồ ” chứ , mấy lời lúc nãy không phải đều từ nó mà ra sao ?

Nhưng nói đi thì phải nói lại , học lý thuyết là một chuyện mà thực hành thì là một chuyện khác , đôi khi có nhiều chuyện phát sinh khi thực hành mà lý thuyết thì chưa bao giờ đề cập đến lắm .

Mà chuyện phát sinh Chang min không ngờ đến đó , chính là cảm giác khi bị tiến nhập . Nó không khoái cảm , nó không làm cho con người ta lâng lâng lên chín tầng mây .

– AAhhh…..đau quá…..hic….không …..ta không muốn tiếp tục nữa …..đau chết lão tử rồi…..hu hu hu……..- Chang min vừa đánh , vừa cào , vừa cấu , còn không ngừng xoay hông liên tục .

– Nương tử ngoan…. một chút nữa sẽ không đau nữa …..đừng xoay hông như thế ta chịu không nổi đâu !!! – Kibum bị tiểu nguyệt vừa nóng vừa chặt của Chang min ép đến nỗi muốn lập tức công thành chiếm đất bên trong , nếu không phải hắn nghĩ cho cậu lần đầu sẽ rất đau , thì lúc này hắn đâu có phải mồi ngon vào miệng rồi mà còn mắc nghẹn như thế này chứ .

– Không chút nào nữa …..đau lắm…..ngươi mau đi ra đi….hu hu hu….- Chang min nước mắt đầy mặt , miệng thì không ngừng kêu đau , nhìn vào cứ như người đang bị cưỡng bức vậy .

– Ục….được rồi , đừng khóc nữa …. nương tử thả lỏng người đi…. ta sẽ đi ra , chứ nương tử ép ta chặt quá ta ra không được …..- Kibum đành nhả miếng mồi trong miệng ra , thời gian còn dài mà , từ từ tập cho Chang min thích nghi dần , sớm muộn gì chẳng ăn “ trọn vẹn ” miếng mồi đó .
Nghe theo lời của Kibum , Chang min cố thả lỏng người . Khi cảm giác được lấp đầy lúc nãy đang ngày một trở nên trống trải , thì cậu chợt nhận ra một điều .

– Không ……không đừng đi….hu hu hu……đừng….ta muốn ….ta muốn cảm nhận ngươi ở bên trong ta….ta muốn có ngươi – Chang min vừa khóc vừa năn nỉ Kibum đừng đi .

Cùng một biểu cảm nhưng lời nói đã xoay một trăm tám chục độ của cậu , làm Kibum không biết là bây giờ mình nên là đi ra hay trở vào nữa . Còn đang chần chừ thì chợt cả cơ thể hắn đã bị xoay ngược nằm phía dưới , Chang min khuôn mặt đẫm lệ tươi cười với hắn .

– Nếu như tướng công không muốn ở trên nữa , vậy để nương tử ta hầu hạ người nha ….- Chang min cúi người hôn lên đôi môi dầy của Kibum , trong lòng thầm hạ quyết tâm mà đẩy hông xuống , tiểu cúc hoa từ từ nuốt lấy cự vật to lớn .

– HM…..AAAhhhh………………

Máu đỏ chảy ra ở chỗ kết hợp của hai người , Kibum hoảng hốt xoay người trở lại phía trên . Trong khi Chang min cắn môi dưới của mình đến xuất huyết .

– Ngươi bị thương rồi…. nương tử !! Hôm ta chúng ta dừng lại ở đây thôi , đợi ngươi tốt lên , rồi chúng ta lại tiếp tục nha . – Kibum bây giờ là thật sự lo lắng cho Chang min , nhưng ý tốt của hắn lại trái với ý của cậu ,lúc này , cho nên nó mặc nhiên bị cho qua .

– Ta không sao , tướng công ….ta không muốn ngày nào cả , ta bây giờ muốn người thôi , người không lẽ chút sở nguyện này của ta cũng không thể đáp ứng sao ? tướng cônggggg à……

– Ngươi sẽ phải hối hận , tiểu hồ ly…..

Kibum gạt tất cả sang một bên , trong đầu hắn lúc này chỉ còn mỗi ý nghĩ “ ta phải ăn ngươi thật sạch sẽ , không chừa lại một mảnh nào cả ”.
Nước mắt hòa trong nụ cười , cơn đau xé thịt hòa trong khoái cảm của cơ thể , sự tuyệt vọng hòa cùng hạnh phúc trong tim .
Chang min cố ghi nhớ lấy tất cả cảm giác mình còn có thể cảm nhận lúc này , ôm lấy thật chặt người tình của mình , cậu có nói thật nhiều lời yêu vào tai Kibum , cố nhắc cho hắn nhớ trên đời này từng có một người rất yêu hắn , tên người đó là Shim Chang min .

Cả một đêm phong hoa tuyết nguyệt cho nên , đến khi Kibum tỉnh lại đã quá giờ ngọ hôm sau . Xoay người qua trái , xoay lại bên phải vẫn không chạm được thứ mình muốn , Kibum buồn chán ngồi dậy xuống giường mặc lại y phục , ngó lại mới thấy trên giường có một vết máu thật lớn , nhớ đêm qua kịch liệt như thế hắn lại thấy người mình nóng lên .

– Khụ…..bị thương nặng như thế còn đi đâu nữa chứ , không ngoan chút nào hết , trở lại xem ta giáo huấn ngươi thế nào ? – Bụng có chút đói , Kibum định bụng tìm chút gì đó để ăn , sẵn tiện xem nương tử đi nơi nào nhưng vừa đẩy cửa bước ra ngoài thì gặp ngay một cung nữ chờ sẵn bên ngoài .

~ Kẹt

– Thỉnh an vương gia . – Cung nữ đó cúi người hành lễ .

– Ừm …. mà sao ngươi lại đứng ở đây ? – Kibum nhíu mày hỏi .

– Dạ nô tì là người của Hồng Uyển Các , Hồng phi có dặn khi nào vương gia tỉnh lại thì hầu hạ người .

– Ta không quen để người khác hầu hạ , ngươi về được rồi , mà khoan ngươi có biết nương tử của ta đi đâu không ? – Khi nhắc đến Chang min vẻ mặt Kibum trở nên vui vẻ hơn .

– Dạ…..vương gia người đã thành thân rồi sao ? – Cung nữ đó kinh ngạc mà quên cả nghi lễ nhìn chằm chằm vào Kibum .

– Ha Ha Ha ….ngươi không cần ngạc nhiên như vậy đâu , cái người vẫn gọi là Hồng phi đó chính là nương tử của ta . Năm mười tuổi cậu ta đã là người của ta rồi . – Kibum đắc chí hất mặt lên trời sờ cằm .

– Nhưng ….tại sao , Hồng ….ức….vương phi lại ở trong cung còn…..- Nghe một cái tin chấn động như thế khiến cho cô cung nữ như đứng hình , cố lắm mới nói ra được mấy chữ đó .

– Ta cũng bó tay “ trong thời gian ta đi vắng không biết chuyện gì đã xảy ra nữa , rốt cuộc thì nương tử và hoàng huynh giấu mình chuyện gì đây ”.

– Ngươi được cậu ta dặn đứng ở đây , vậy sau đó ngươi có thấy cậu ta đi hướng nào không ?

– Dạ …..nô tỳ thấy hình như Hồng phi đi theo hướng dẫn đến Tâm Thiên Điện .

– Ta biết rồi , ngươi lui trước đi “ bị thương như thế còn đến đó làm chi nhỉ ”

Cố nhớ lại nhưng lời tối hôm qua của Chang min trong lúc đó càng làm Kibum thêm nhiều hoài nghi . Tại sao lại nói hắn trở về đã quá muộn ? Thật ra chuyện gì đang diễn ra mà hắn không biết chứ , hay là có liên quan gì đến đạo thánh chỉ của tiên hoàng . Rồi cuộc cá cược của Chang min và Yunho là sao ? Quá nhiều nghi vấn mà Kibum vẫn chưa tìm được lời giải đáp.

Cước bộ thật vội vàng , Thiên Tâm Điện dần hiện lên trong tầm mắt , nhưng không hiểu sao khi chỉ cách một cánh cửa thì Kibum không thể nào đẩy cửa mà vào được . Cái không khí âm u , rùng rợn này làm cho Kibum không khỏi rùng mình , còn đang do dự có nên vào hay không thì một tiếng kẹt vang lên , Yunho với khuôn mặt không cảm xúc đã đứng đối diện với hắn .

– Hoàng huynh……

– Đã đến rồi thì vào đi , ta cũng đang có chuyện cần tìm đệ .
Yunho quay mặt lại đi về phía long ỷ ngồi xuống , Kibum cũng không thể không vào , cánh cửa từ từ khép lại làm cho khoảng không gian vừa hơi sáng quay lại như lúc ban đầu của nó.

– Hoàng huynh ….đệ muốn…..

– Cậu ta đi rồi !!! – Yunho thậm chí không cần nghe Kibum đang muốn nói cái gì thì đã trả lời .

– Đi …ai đi chứ….mà thôi , đệ chỉ là muốn tìm Min của đệ , có người thấy cậu ấy ở đây , người đâu rồi ? – Kibum khuôn mặt hớn hở hỏi Yunho .

– Ta nói đệ không hiểu sao , ta nói Shim Chang min đã đi rồi . – Yunho nói âm thanh có phần cao hơn .

– Không thể nào , tối qua ơ…..hi….tóm lại huynh đang dấu Min đi đâu rồi , đừng đùa đệ nữa !!! Hôm nay đệ nhất định phải nói cho Min biết thật ra đệ cũng rất thích cậu ấy , nói cho cậu ấy biết sau này trong lòng đệ sẽ chỉ có mình cậu ấy , sẽ cùng cậu ấy nắm tay nhau đi khắp đại giang nam bắc , khắp thiên hạ này đệ chỉ cần có một mình cậu ấy đồng sàn cộng chấm . – Kibum háo hức vạch định kế hoạch tương lai .

– Kibum à….chỉ một câu thôi “ quá muộn rồi ”. – Yunho quay mặt đi . – Nếu như đệ sớm nhận ra tình cảm của mình , nếu như đệ có thể về sớm hơn thì có lẽ …..hazz….

– Tại sao huynh lại nói vậy …..Min hôm qua cũng nói đệ quá muộn rồi , thật ra là muộn cái gì ???? hoàng huynh nói cho đệ biết đi , Min bây giờ đang ở đâu ……cậu ấy ở đâu rồi ……hic…..- Kibum gấp đến độ nước mắt cũng rơi xuống .

– Ta không biết , có thể trở về quê , có thể ở một nơi nào đó trên thế gian này hoặc có thể đã phải nằm lại nơi sơn lâm dã thú nào cũng nên , đi …..tất cả đều đi hết rồi…Jae joong……Heechul ……Junsu……Yoochun….Chang min…..ta biết rồi cả đệ cũng sẽ bỏ ta ra đi……Ha Ha Ha …….chỉ còn mình ta thôi …..một mình ta .

Những giọt nước mắt nóng hổi lại chảy ra , Yunho cứ ngỡ rằng nó đã cạn khi Jae joong ra đi bỏ lại mình hắn rồi chứ . Hắn không hiểu tại sao người còn lại cuối cùng luôn là hắn , tại sao những người mà hắn thề suốt cuộc đời này sẽ bao bọc bảo vệ luôn thoát khỏi tầm với của hắn . Địa vị cao quý , quyền lực tối cao , nắm trong tay quyền sinh sát của trăm họ nhưng đổi lại là một đời đơn độc như thế này sao ? . Nếu có thể đổi thì hay biết mấy , thà đánh đổi cả giang sơn này , cũng chỉ cần một hồng nhan tri kỷ bên mình mà thôi .

Một vị công công hớt hải đẩy cửa chạy vào mà quên cả phải bẩm báo .

– Hoàng …hoàng thượng ….không xong rồi …..Mai Nghi Cung bị hỏa họa , di thể của nương nương vẫn….vẫn còn ở trong đó ……

– Jae joong …..- Yunho không chạy , không vội cũng không dời một bước nào , chỉ đơn giản đứng trân trân tại chỗ , không phải hắn không muốn đi mà bởi vì cơ thể hắn đã đông cứng mất rồi .

Yunho thấy trong lòng từng mảnh từng mảnh tan vỡ ra , thống khổ , đau thương , kí ức , quá khứ , hạnh phúc , mơ ước , niềm vui , bi ái , tình yêu , quốc gia , đại sự , giang sơn , đều một lúc xóa nhòa , biến mất .

2 năm sau

– Chang min à ! Hôm nay là ngày sáu tháng hai đấy , cũng là sinh thần thứ hai mươi hai của hoàng huynh đó , Min còn nhớ ngày chúng ta gặp lại sau tám năm không gặp không ? Min có công nhận với ta là ….chúng ta rất có duyên với chiêu anh hùng cứu mỹ nhân không ? Tám năm trước đó ta một lần anh hùng cứu mỹ nhân mà lấy được Min về làm “ hồng nương tử ” . Tám năm sau ta lại một lần nữa anh hùng cứu mỹ nhân mà cướp luôn trái tim của Min về cho mình đấy .

Min có biết cái ngày Min rời khỏi ta , có biết ta đã đau lòng như thế nào không ?

Có biết ta như phát điên khi biết được giao ước của hai người

Có biết ta cũng rất muốn rời đi cung đình tường cao cửa đóng này mà tìm kiếm người yêu thương .

Nhưng ta không thể , ta không thể ra đi khi mà ta là người cuối cùng còn có thể ở bên cạnh hoàng huynh . Huynh ấy đã chiụ quá nhiều đau thương để ta được tự do hạnh phúc rồi . Đã đến lúc ta phải trả lại cho huynh ấy sự tự do vốn có .

Min tin tưởng ta , dù có hàng ngàn , hàng vạn nữ nhân quay quanh ta , dù cho có bị ép buộc như thế nào thì ta cũng chỉ có một mình Min là nương tử mà thôi . Vì vậy hãy chờ ta , ta nhất định sẽ đi tìm Min “ Nương tử của ta ”. – Kibum đứng trước bức họa của Chang min , đưa tay vuốt ve nó thật nhẹ nhàng . Mỗi ngày hắn đều đứng trước bức họa mà nói chuyện với nó , chuyện quốc gia đại sự , chuyện nhà chuyện cửa của trăm họ, chuyện của Yunho đã đi qua nơi nào , chuyện về cuộc sống của Junsu và Yoochun , chuyện của phía bên kia đất nước Shin Ki , có thể ngày hôm nay nói rất nhiều , những ngày hôm sau thì chỉ nói một câu mà thôi . Cứ như thế hắn một người nhưng sống cuộc sống của hai con người .

Bỗng một lão công công chạy vào , các nép nhăn trên khuôn mặt già nua nhưng không thể che đi được sự vui mừng trên đó .

– Nhiếp chính vương …..hoàng thượng ……hoàng thượng trở về rồi ….ha ha ha….

– Ông nói hoàng huynh của ta , Yunho huynh đã trở về rồi sao ??? – Kibum vui mừng ra mặt , đặt lại bức tranh thật cẩn thận rồi chạy như bay về phía cánh cổng hoàng cung .

– Nhiếp chính vương ….người chờ lão nô với ……lão nô còn chưa nói xong mà …đi theo hoàng thương còn có một người nữa ……Nhiếp chính vương …….

Lão công công vội vã chạy theo nhưng tuổi già sức yếu làm sao đuổi kịp một nam nhân trẻ tuổi như thế . Kibum giờ phút này cũng đâu có thèm nghe bất kì gì khác ngoài chuyện Yunho đã trở lại hoàng cung và ý nghĩ trong đầu mình !?

– “ Chang min !!! Cuối cùng thì ta có thể đi tìm Min rồi !!! ”

Hết chương 11

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: