Phi tử chương 9

Chương 9 Hoàng Cung Nổi Sóng

Là ảo giác sao ???

Đối điện Yunho vẫn là con người hoàn mỹ đó , mái tóc đen mượt mà , làn da trắng như tuyết nhưng rất mịn màng và ấm áp khi chạm vào , khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp , cánh mũi cao cao thanh tú , bờ môi mọng đỏ ngọt ngào , dáng người uyển chuyển động lòng người ngay cả khi đang nằm bất động như vậy. Tất cả vẫn vậy, chỉ riêng một điều là đôi mắt như pha lê kia đã mãi mãi khép lại mất rồi.
– Đừng bỏ ta Jae …. đừng mang Jae joong của ta đi mà…hu hu hu .
Đã không còn ai chia sẻ những giọt nước mắt cùng hắn rồi, quãng đời còn lại ai sẽ ôm hắn khi buồn đây , hay khi có điều gì phiền muộn ai sẽ chia sẻ cùng hắn , mãi mãi nụ cười xua tan đi hết âu lo trong lòng hắn sẽ không nở lại nữa sao ? Kim Jae joong đã thật sự bay mất khỏi tay hắn rồi sao ???
Yunho cẩn thận ôm lấy thi thể Jae joong vào lòng , hắn hôn lên đôi mắt khép kín , chóp mũi , và đôi môi lạnh lẽo .

– Jae à ! Chúng ta về Mai Nghi Cung nha , ở đó chăn ấm nệm êm như thế Jae của ta mới có thể ngủ ngon được, phải không ?- Yunho bồng Jae jong trên tay hướng về phía Mai Nghi Cung mà đi .
– Hoàng thượng …..- Junsu lo lắng lên tiếng , bởi vì một khắc trước Yunho vẫn còn rất đau thương , vậy mà một khắc sau lại có thể bình tĩnh như thế chứ . Bị Junsu gọi lại Yunho khẽ dừng chân nhưng không có quay mặt lại .
– Kim Junsu nghe chỉ . – Yunho đợi đến lúc phía sau có tiếng người quỳ xuống và điệp khúc “ hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế ” mới tiếp tục nói tiếp . – Ta lấy tư cách là hoàng đế Dong bang quốc phán ngươi tội dâm loạn hoàng cung, chín ngày sau xử trảm , ngươi bây giờ tự thân đi đến tử lao chờ ngày hành quyết .
– Tội thần Kim Junsu lãnh chỉ . – đôi vai Junsu hơi run lên. Ngay lập tức Yoochun cũng quỳ xuống cầu xin , nhưng không phải là cầu xin cho Junsu khỏi tội tử mà là cầu xin cho mình được chết cùng cậu .
– Hoàng thượng , tội thần mới chính là người chủ mưu gây ra mọi chuyện , xin người ban tội tử .- Yoochun cầm lấy tay Junsu, mười ngón tay đang xen vào nhau thật chặt.
– Park Yoochun tội của ngươi đương nhiên không thể tha , nhưng niệm tình ngươi là hoàng thân quốc thích nên ta tha cho một con đường sống , biến thành thường dân tịch thu tất cả tài sản mãi mãi không được bước chân đến kinh thành . – Yunho sau khi hạ chỉ xong thì không cần nghe Yoochun có lãnh chỉ hay không đã bỏ đi .
– Không cần , Yunho ta không cần ân huệ của ngươi, ta muốn chết cùng Kim Junsu , ngươi mau hạ chỉ lại đi…Yunho ……..- Yoochun như gào lên đôi mắt cũng đỏ hoe .
– Yoochun à !!! Su không cần Chun phải chết cùng Su đâu , chỉ cần như vầy là đủ lắm rồi , Su quả thật không cần gì nữa đâu . – Junsu vùi đầu vào người Yoochun khóc nức nở , con đường xuống suối vàng sau này dù phải đi một mình thì cậu cũng không cảm thấy lạnh lẽo nữa rồi .
Chỉ trong một ngày nhưng đã xảy ra rất nhiều chuyện , một hoàng cung nổi sóng . Hoàng hậu Kim Jae joong đột ngột qua đời mang theo niềm hi vọng chưa kịp vui của toàn dân , vị vua tiếp theo của thời đại Thiên triều . Park thân vương bị biến làm thứ dân lưu đày biên cương vì tội có gian tình với Sương phi , trong khi đó Hoa phi và Sương phi đồng tội dâm loạn hoàng cung mười ngày sau xử trảm .

Ba ngày sau tại Tử lao

– Junsu huynh , huynh ở trong đây tốt chứ ? Bọn lính canh gục có làm khó dễ hay đánh huynh không ??? – Chang min lo lắng hỏi thăm tình hình của Junsu .
– Huynh không sao đâu Chang min , ở đây cũng không đến nỗi nào , lính canh rất tốt còn thường lén mang đồ ăn ngon cho ta nữa . – Junsu có che dấu tình cảnh thảm hại của mình, cậu không muốn cho Chang min biết , điều đó chỉ làm cho Chang min lo lắng hơn thôi .
– Vậy thì tốt , huynh cần gì thì nhờ họ báo lại cho đệ một tiếng , đệ nhất định sẽ giúp huynh “ dù gì thì thời gian đệ ở đây cũng không còn bao lâu nữa ” . – Chang min ngậm ngùi trong lòng .
– Yoochun , y bây giờ đang ở đâu ? – Junsu hơi buồn khi nhắc đến Yoochun , dù gì cũng tại cậu mà y mới từ một thân vương trở thành một thường dân bị lưu đày như bây giờ .
– Huynh không cần lo , Hoàng thượng đã an bài cho huynh ấy một biệt viện rất tốt ở ngoài kinh thành không xa , dù gì thì hai người họ cũng lớn lên bên nhau thân như huynh đệ tay chân mà . Junsu huynh sau này huynh hãy sống cho thật tốt vào , hãy biết nắm bắt cơ hội dù chết cũng phải dính như sam bên y , suốt đời đừng bao giờ rời xa y nữa bước nha .- Chang min cầm lấy tay của Junsu mà dặn dò như một người sắp phải đi xa vậy .
– Chang min ngốc này , huynh còn bao nhiêu thời gian nữa đâu chứ , huynh chỉ ước Yoochun sẽ mau quên huynh mà sống thật hạnh phúc thôi .- Junsu buồn bã , đôi mi rũ xuống ngấn nước mắt .
– Không cần bi lụy như thế đâu . – Một âm thanh hơi khàn vang lên , chủ nhân giọng nói đó chính là Han kyung .
– Han đế . – Junsu , Chang min đồng lên tiếng .
– Là ta , là ta đây không cần kinh ngạc như thế chứ ? – Han kyung hơi mỉm cười .
– Người có việc gì mà đến đây chứ ? – Chang min hỏi .
– Chuyện là lúc ta mới tỉnh lại sau một đêm dài lao động mệt nhọc , thì thấy cả căn phòng bị đã bị cấm vệ quân bao quanh từ lúc nào rồi . Sau đó là Jung đế bước vào chỉ phán một tiếng “ bắt ” thế là Heechul của ta đã bị kéo thẳng vào tử lao này mà không biết chuyện gì đã xảy ra ….Hazz…cũng may là tối ôm qua ta có mặc lại đồ cho đệ ấy , nếu không có mấy chục cặp mắt bị moi ra làm đồ chơi rồi .- Han kyung tự mình huyênh hoang , làm cho người đối diện liên tục đổi sắc mặt , hết đỏ sang xanh cuối cùng chuyển hẳn qua màu đen .
– Ý người là Heechul huynh cũng bị bắt vào tử lao . – Junsu không hiểu hỏi .
– Ừm….ta vừa mới đi thăm đệ ấy về tiện thể sai người trang trí lại căn phòng đó một chút , lát nữa ta sẽ kêu người qua đây làm lại căn phòng này giúp ngươi . – Han kyung tỏ ý tốt nhưng lại là cho hai người còn lại thấy ớn lạnh .
– “ Tử lao chứ có phải là nhà mình đâu mà tùy ý muốn làm gì thì làm chứ !! ”…Khụ…theo ta thấy chắc là người cũng không chỉ vì một chút chuyện nhỏ như thế mà mắc công qua đây đâu nhỉ ? – Chang min hỏi .
– Vẫn là ngươi thông minh hơn , cái này cho ngươi . Han kyung lấy từ trong áo ra một bình sứ nhỏ đưa cho Junsu .

– Hạt đỉnh hồng .- Junsu và Chang min kinh hách khi mở nắp lọ ra .

– Hạt đỉnh hồng này là thứ ngươi phải uống vào giờ mẹo ngày mai , nên nhớ phải đúng giờ mới được uống bởi vì nếu quá hai canh giờ thì dù ta có thuốc giải cũng không cứu được ngươi đâu . – Han kyung nói rất nghiêm túc .
– Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy , hạt đỉnh hồng này hoàng tộc chưa chắc có , người là người ngoài sao lại có nó chứ ??? – Chang min thắc mắc về việc Han kyung tại sao có hạt đỉnh hồng .
– Nói ra chắc các người không tin , hạt đỉnh hồng này của ta là do hoàng hậu các ngươi đưa cho . Han kyung lại giở bộ mặt cười cợt ra .
– Jae joong huynh , không thể nào làm sao một người chết lại có thể cho người hạt đỉnh hồng được chứ ??? – Chang min rất không tin chuyện đó .
– Là thật đấy , chính cậu ta đưa cho ta trước ngày cậu ta mất , hơn nữa còn đưa cả thuốc giải này !!! – Han kyung khẳng định chuyện này là thật bằng cánh lấy ra một bình sứ khác chứa hai viên thuốc giải .
– Không lẽ Jae joong huynh muốn tôi chết sao ? – Junsu giọng hơi run lên .
– Chính xác hơn là tạo một màn kịch che mắt người đời. – Chang min vui vẻ lên tiếng , thật ra cậu cũng biết nhất định Junsu sẽ không bị trảm đâu , chỉ không ngờ Jae joong cũng nhúng tay vào chuyện này .
– Thì ra cậu cũng biết sao ? – Han kyung hỏi .
– Không , chỉ là hơi nghi ngờ thôi , mọi chuyện không phải là người tự nói đó sao !!! – Chang min khéo léo dẫn Han kyung vào bẫy để y nói ra hết bí mật .
– Ngươi càng ngày càng ranh mãnh , dù gì cũng nói hết phân nửa phần còn lại ta cũng nói luôn cho rồi , tiện cho sắp xếp lại kế hoạch .

Nửa canh giờ sau

– Được rồi chúng ta sẽ như kế hoạch mà làm , ngày mai mọi chuyện trông cậy vào người rồi Han đế . – Chang min vừa nói vừa cười rất tươi .
– Ngươi toàn chơi gác ta , sao ngươi không tự mình uống thuốc sổ đi . – Han kyung nhăn mặt nghĩ đến tình cảnh mình ngày mai .
– Ta cũng muốn vậy lắm nhưng , dù gì ta chỉ là một nhân vật tầm thương có bị như thế cũng chỉ một hai thái y đến xem bệnh là cùng . Còn người dù sao cũng là vua của Shin Ki nếu như xảy ra chuyện gì cũng sẽ ảnh hưởng đến lợi ích quốc gia , Yunho huynh nhất định phải tới xem như thế nào rồi , trong khi đó Junsu và Heechul sẽ uống hạt đỉnh hồng chết tạm thời , khi có người đến bẩm báo với hoàng thượng người cứ la hét , rên rỉ to vào , ta sẽ nhân cơ hội đó mà đưa hai huynh ấy xuất cung . – Chang min phân tích kế hoạch rất thuyết phục .
– Ta không biết ngày mai mình còn sức mà la không nữa , ngươi nhất định phải cho họ uống thuốc giả trong vòng hai canh giờ đấy , nếu như Heechul của ta có mệnh hệ nào thì ngươi chết cùng với Dong Bang quốc đi . – Han kyung không hề nói đùa , nếu như Heechul gặp bất trắc nhất định Shin Ki quốc này sẽ không còn nằm trên bản đồ thế giới nữa .
– Yên tâm…yên tâm dù có chết ta cũng sẽ đảm bảo Heechul huynh không có bất cứ nguy hiểm nào .- Chang min đầu đổ mồ hôi lạnh .
– Ta tạm tin tưởng ngươi vậy !!! Ngươi cũng không ở đây lâu nữa sao không đi từ biệt tướng công của mình đi . – Han kyung lại trêu Chang min .
– Ta biết mình phải làm gì không cần người lo , ngày mai cố mà giữ chân Yunho huuynh lâu chút là ta mừng rồi .- Chang min trong lời nói như có dao .
– Vậy cáo từ trước “ hừm…nhóc con còn hôi sữa này thật không biết sợ ai mà ” .- Han kyung nhanh chóng rời khỏi tử lao trở về khu biệt viện dành cho mình .

Chang min sau khi ra khỏi tử lao đã là chập tối rồi , nhưng cậu không vội về Hồng Uyển Các mà hướng về phía Thái Y Viện mà đi . Đến nơi chỉ thấy còn một vài thái y ở đó , chào hỏi xong cậu đi thẳng vào bên trong, ở đó có một người cậu cần gặp lần cuối cùng . Kibum lúc này đang ngủ say , cậu không muốn đánh thức hắn dậy mà chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh dùng tay sờ lên từng bộ phận trên mặt Kibum .
– Có lẽ đây là lần cuối chúng ta gặp nhau rồi , có thể cho ta gọi ngươi một lần cuối không Kibum . – Chang min hơi nghiêng đầu khẽ nói vào tai Kibum . – Ngươi không trả lời tức là đồng ý rồi nghen…..Tướng Công…..
Chang min chỉ thèm được một lần trước mặt Kibum gọi hắn một tiếng đơn giản như vậy thôi . Nhưng không ngờ cậu lại phải chờ đến tám năm trời , vậy mà khi trở lại hắn không hề nhận ra cậu chính là hồng nương tử của mình . Thật đắng cay quá , không phải là ta không yêu người mà là người chưa hề yêu ta . Cho nên rời đi là cách Chang min đã chọn , cậu muốn rời xa hắn, rời xa nơi có hắn , chạy trốn khỏi thế gian này .
– Chúng ta không nên gặp nhau , ta càng không nên đem lòng yêu một người nhút nhát nhưng thích phá hoại như ngươi . Mai này ta phải đi rồi ngươi không nên ra ngoài kiếm chuyện phiền nhiễu về cho Yunho huynh , tuy huynh ấy là thân huynh của ngươi nhưng cũng có thể chặt hai chân của ngươi đấy . Còn nữa phải chăm đọc nhiều sách vào không khéo ra ngoài bị người ta chửi nguyên hoàng thất ngu dốt thì có nước chết với Yunho huynh đấy .
Chang min không nói nữa chỉ ngồi im nhìn Kibum thôi , cậu muốn lưu lại hình ảnh này thật lâu trong trái tim mình , mãi mãi cậu sẽ không bao giờ quên tình yêu đầu tiên cũng như cuối cùng này .
– Ở đây ta có một bức thư giử cho Yunho huynh nhờ ngươi sai người đưa giúp ta , từ nay hai chúng ta sẽ không còn bất cứ quan hệ nào , chúc ngươi hạnh phúc vui vẻ hơn trong cuộc sống không có ta .- Chang min khẻ hôn lên đôi môi Kibum, một giọt nước mắt rơi xuống giữa đôi môi hai người mặn đắng . Cậu nhanh chóng dứt môi quay mặt rời đi , còn Kibum không biết mơ thấy gì mà hai tay quơ loạn trên không trung như muốn nắm bắt lấy cái gì đó , một lúc sau như không được mà hai tay từ từ hạ xuống đồng thời nước mắt cũng chảy ra .

Ngày hôm sau hoàng cung lại nổi sóng . Han đế không biết tại sao mà tự dưng mắc bệnh , tất cả thái y trong Thái Y Viện đều được quy tựu tại Khương Ly Viện nơi Han kyung đang cư ngụ . Qua ba canh giờ sau khi Han kyung đã uống qua hết chín chén thuốc mà chưa có thể cầm được “ bệnh muốn đi ” . Người qua kẻ lại rối ren cả lên , tiếng la hét của Han kyung làm Yunho nhức cả đầu .
– Hoàng thượng ….hoàng thượng………
Tiếng của công công nào đó vang vọng khắp biệt viện , trong lúc nước sôi lửa bỏng như thế này Yunho nào có tâm trí nào mà giải quyết thêm chuyện gì chứ , bỏ lại một mình Jae joong ở Mai Nghi Cung hắn đã rất buồn phiền lo lắng rồi .
– Hoàng thượng…..- Vị công công đó vừa mới lên tiếng thì Yunho đã khoát tay bảo ra ngoài .
– Nhưng hoàng thượng…ở bên M……- Vị công công đó tính đánh liều bẩm báo thì đã bị tiếng hét của han kyung cắt đứt .
– Aaaa…….rốt cuộc là Shin Ki này có người nào ra hồn không vậy ….Muốn ta chết hay sao ……Ahhhh
– Hoàng thuo…..- Công công đó định tiếp tục nói thì đã bị đôi mắt như muốn giết người của Yunho cộng thêm tiếng la hét chửi bới của Han kyung làm cho run cầm cập lập tức chạy ra ngoài .

Trong khi đó ở tử lao Junsu và Heechul đã được phát hiện uống thuốc độc tự vẫn , ngay lập tức Chang min chạy đến khóc bù lu bù lo nói là mình phải đem thi thể của hai đại huynh này về quê chôn cất đúng theo sở nguyện lúc sinh thời hai người vẫn thường ao ước . Ban đầu lính canh ngục còn không cho Chang min đem thi thể hai người đi, nói là phải có chỉ dụ của hoàng thượng mới có thể thả người , nhưng sao khi bị Chang min giở đủ mọi chiêu từ năn nỉ , dụ dỗ , không được đến la hét lôi cả quyền lực địa vị ra mới làm bọn nguời đó sợ thả người , không nói đúng hơn là thả người chết thì đúng hơn .
Vượt qua một cửa ải cũng qua hết một canh giờ , Chang min ngay lập tức đem thi thể hai người lên một xe ngựa chờ sẵn bên ngoài mà quên mất phải cho hai người uống thuốc giải . Chang min tự mình điều khiển ngựa chạy thật nhanh về phía cánh cổng thông ra bên ngoài hoàng cung , khi cánh cổng hiện ra thật gần trong gang tất thì xe ngựa của cậu bị quân lính chặn lại .

Hết chương 9

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: