Phi tử chương 8

Chương 8 Sự Thật

Yunho đi rồi Lee thái y cũng chỉ biết lắc đầu ngao ngán .
– Chuyện sinh tử này chắc không trông cậy vào hoàng thượng được rồi , còn nói với hoàng hậu thì ta biết mở miệng sao đây. Hazz… làm người ai lại muốn bỏ hài tử của mình chứ.…

Nửa canh giờ sau .

– Thực sự không còn cách gì có thể giữ lại sao ?-Jae joong xoa bụng mình nói .
– Quả thật hết cách rồi hoàng hậu , nếu như người cứ kiên quyết muốn giữ lại sẽ chết cả mẫu lẫn tử thật đấy.- Lee thái y cầm lấy tay của Jae joong lắc đầu .
– Ta biết rồi , ta sẽ tìm cách nói với hoàng thượng, người không cần quá lo lắng Lee thái y . Còn chúng nó …. ta muốn giữ thêm một chút nữa thôi .
– Người hãy bảo trọng thân mình hơn .-Lee thái y đứng lên bước ra ngoài , khi đến ngưỡng cửa ông cố nói thêm một câu như muốn nhắc nhở người bên trong .
– Hoàng hậu …thai nhi càng lớn sẽ càng nguy hiểm , người cũng nên sớm …..hazz…..

~ kẹt

– Hic…hic…ưm…ưư……. “ tại sao chứ , tại sao , chỉ một chút nữa thôi mà ”.- Jae joong dùng tay cố bịt lấy những tiếng nấc của mình lại , cậu không thể khóc trước mặt người khác , cậu càng không thể khóc trước Yunho .

Trong khi bên kia

– Junsu huynh , người đang nằm trên giường đó chính là người mà huynh lưu luyến suốt năm năm đấy à ???- Chang min hỏi .
– Phải , chính là y , người đã làm huynh đau khổ suốt năm năm đấy .- Đôi mắt đen đó bây giờ đã có thần hơn, không ảm đạm u buồn như xưa nữa .
– Vậy huynh nghĩ y có còn yêu huynh như trước không ?
– Lúc đầu ta cũng không rõ nữa , nhưng khi y dùng dao đâm vào tim mình ta đã có thể khẳng định y rất yêu ta , Chang min à !!! đệ nói xem có phải là ta quá lụy tình không , y làm con tim ta tan nát , nước mắt của một đời người ta cũng đã khóc hết vì y . Nhưng chỉ cần thấy y bị thương, y đau là ta cũng đau cũng nhức , nước mắt lại vì y mà chảy xuống , là ta quá mềm yếu phải không ? Nếu là đệ, đệ có tha thứ cho y không Chang min ???
– Là đệ hả , đệ đã sớm bỏ y rồi còn đâu mà tha với thứ , huynh có thấy tên kia không ??? Hắn là bị đệ đánh đến trọng thương đấy , mà không phải như thế là xong với đệ đâu nhá , chờ khi nào hắn hơi bình phục một chút đệ sẽ lại đánh hắn cho nằm y như vậy , cứ như thế suốt đời này hắn sẽ phải nằm trên giường bệnh không thể đi tìm hoa ghẹo nguyệt nữa !!! Nhưng Junsu huynh , đệ không phải là huynh , người đó có vị trí gì , quan trọng ra sao huynh là người hiểu rõ nhất , nên huynh hãy làm theo trái tim ấy, chỉ cần huynh thấy hạnh phúc và vui vẻ là được rồi , không cần để ý người ta nói gì cả .- Chang min chân thành mong muốn người huynh này của mình được sống một cuộc đời thật sự hạnh phúc .

– Cảm ơn đệ Chang min , huynh cũng chúc đệ sớm tìm thấy tình yêu của đời mình , mà huynh thấy là đệ đang ghen thì phải , người đó là ai vậy, tại sao huynh chưa bao giờ nghe đệ nhắc đến nha ???- Junsu khoác vai dùng ánh mắt tinh nghịch mà nhìn Chang min .
– Ghen…ghen gì chứ , đệ với hắn có quan hệ gì đâu …hừm…chỉ là người dưng nước lã thôi .- Chang min chống cằm xuống bàn mà nét mặt buồn buồn .
– Người dưng nước lã mà đệ sao lại tức giận vậy chứ ? Theo huynh thấy là giận quá nói lời ngốc ấy, nói thật đi đệ là thích hắn phải không ???
– Thích chứ , hắn là người đầu tiên quan tâm đệ , còn vì đệ mà bị người ta đánh nữa ….nhưng hắn đâu có thích đệ , năm đó hắn chỉ biết vui chơi mà không biết đệ có bao nhiêu sợ hãi khi bị vào câu lang viện . Khi được người khác chuộc ra hắn cũng không có đến đón đệ về phủ….hic….bỏ đi suốt tám năm trời không tăm tích , hắn có biết đệ có bao nhiêu nhớ hắn đâu , có khi đệ còn nghĩ hắn là chết ở đâu rồi ….hic….Còn hắn thì sao nào , bên ngoài vui chơi hưởng thụ trái một mỹ nhân phải một mỹ nữ , ngày ngày du sơn ngoạn thủy….hic…hắn có bao giờ nhớ đến sự tồn tại của đệ đâu chứ….hu hu hu……. – Chang min tức giận cho chính mình mà chạy lại bên cái người đang hấp hối trên giường đó tống thêm mấy cú đá nữa .
– Tên bất lương , vô tâm vô phế này rốt cuộc ngươi xem ta là cái gì hả , ngươi để ta đi đâu rồi….hu hu hu…..- Ban đầu là đánh , đánh xong rồi thì ôm luôn người bị đánh mà khóc .
Chang min là một người rất kiên định , nên một khi đã yêu ai rồi thì dù có chết cậu vẫn cứ ghét thì ghét mà yêu thì cứ yêu . Cậu luôn cho rằng tình yêu là không sai , không biết nắm bắt , không biết ràng buộc , không biết giữ lấy người yêu , có sai thì do mình sai mà thôi .
– Xi…n…l…ỗi…nư…ơn…g…tử .-Kibum ráng lắm mới nói được bốn chữ ấy với một cái miệng sưng vù như thế .
– Hu hu hu…..ngươi là cái tên đáng ghét nhất thiên hạ này ….là tên đại đại ngu đần ta ghét ngươi …ghét ngươi…..
– Chang min , đệ đừng đánh hắn nữa , nhưng tại sao vương gia lại gọi đệ là nương tử vậy , chuyện này rốt cuộc là sao đây ???
– Hic…thì hắn là tướng công của đệ mà !!! Đệ năm mười tuổi đã là nương tử của tên đáng chết này rồi .- Chang min chu mỏ hờn giận nhìn người đang nắm lấy tay mình .
– Vương gia là tướng….tướng công của đệ , sao có chuyện vậy được chứ ?-Junsu giật cả mình với mớ thông tin từ Chang min .
– Đệ từ trước đến giờ đâu có nói đệ là vợ của Yunho huynh đâu chứ ! Là do các huynh tự nghĩ vậy thôi mà !!!
– Vậy tại sao ngay cả hoàng thượng cũng cho đệ là phi tử của mình , không lẽ ngay cả hoàng thượng cũng không biết đệ là vợ của đệ đệ của mình sao ?.- Chang min đưa Junsu từ hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác .
– Trò chơi này cũng đến lúc kết thúc rồi , khi nào hoàng thượng đến huynh sẽ biết tất cả sự thật “ Kibum à !!! Đến hồi kết thúc rồi , kết thúc cho ta và ngươi , kết thúc cho một cuộc tình , một đời người .” –Chang min siết chặt bàn tay đang nắm lấy mình .
Một sự thật sắp được phơi bày , ở một nơi khác sự thật cũng đang được tiết lộ .

Hoa Sơn Các

– Hoa phi , người mau xuống đi ở đó nguy hiểm lắm .- Bọn cung nữ , thái giám kêu khóc quỳ lại trước một Hoa phi đã không còn một chút tỉnh táo .
– Nhỏ tiếng chút nào , trên đây mát hơn dưới đó , các ngươi không thấy bảo bảo của ta đang rất nóng sao ? – Heechul đang ngồi trên nóc nhà của Hoa Sơn Các , trong tay ôm một cái gối đưa qua đưa lại như đang muốn dỗ ngủ một đứa bé vậy.
– Hoa phi , trên đó rất nguy hiểm bảo bảo có thể bị té xuống đó . Hay là người xuống đây trước đi , chúng ta sẽ đến ngự hoa viên ở đó có nhiều gió rất mát , lại có rất nhiều hoa nữa, bảo bảo nhất định sẽ rất thích đó.- Một cung nữ lên tiếng muốn dẫn dụ Heechul đi xuống .
– Thật sao ??? Vậy chúng ta đến ngự hoa viên , bảo bảo, ngự hoa viên rất đẹp bảo bảo phải ngoan đấy …. ha ha ha… mà ta quên mất , bảo bảo có bao giờ khóc đâu nhỉ , bảo bảo luôn rất ngoan mà phải không ? – Heechul ôm cái gối từ từ trèo xuống nóc nhà và anh bị sảy chân , tuy thân người hơi chao đảo một chút nhưng anh không sao . Chỉ có điều cái gối mà Heechul xem như bảo vật đó đã tuột khỏi tay anh từ từ rơi xuống khỏi nóc nhà .
– Không…..bảo bảo …….. – Heechul chạy theo cái gối đang rớt đó .
– AAaaa….Hoa Phi .- Tiếng hét của đám cung nhân vang vọng cả Hoa Sơn Các .
– AAaaaa………….- Rồi cái gì tới cũng tới , với một độ dốc như thế làm sao một người không có lấy một chút võ nghệ như anh lại không té chứ . Heechul lăn mấy vòng trên nóc nhà ,và khi sắp rơi xuống dưới thì ….một hắc sắc lướt đến .
– Heechul …… – Han kyung khi vừa chạy đến đã thấy Heechul đang ngã lăn trên nóc nhà , cho nên khi chân hai người vừa mới chạm đất Han kyung đã tát cho Heechul một cái rất mạnh vào má .

~ Bốp

– Heechul ….đệ tỉnh táo lại đi .
– Hic….Ngươi đánh ta , cẩu nô tài , ngươi nghĩ mình là ai hả ???.- Heechul điên loạn giơ tay lên cào cho người đối diện mấy đường dài chảy máu .

~ Bốp

– Heechul ……… Nhìn cho kỹ đi , ta là Han kyung , là Han kyung của đệ đây ???.- Han kyung lấy hai tay cố giữ lấy khuôn mặt và đôi mắt của Heechul nhìn thẳng vào mình .
– Han… kyung …. – Một loạt những hình ảnh xuất hiện trong đầu Heechul và rồi ……..
– AAAAaaaaaaaaa……………………………
– Heechul ….Kim Heechul …..- Han kyung ôm chặt lấy con người đang không ngừng vùng vẫy điên loạn đó .
– KẺ SÁT NHÂN.…GIẾT……TA PHẢI GIẾT NGƯƠI…..AAaaa……- Heechul càng giãy dụa kịch liệt hơn , anh muốn thoát khỏi vòng tay đó , cái vòng tay đã không còn thuộc về anh .
– Heechul ….Nghe ta nói , thật ra bảo bảo không hề chết , bảo bảo của đệ vẫn còn sống , TA NÓI BẢO BẢO VẪN CÒN SỐNG ĐỆ CÓ NGHE RÕ KHÔNG ?.- Han kyung hét lớn vào tai cậu .
– NGƯƠI NÓI DỐI……Ta sẽ không bao giờ tin lời của ngươi , khi xưa là ta ngu ngốc mới tin lời ngươi , là ta khờ dại mới vượt một ngàn tám trăm dặm ra tận biên cương chỉ để nhìn lén ngươi . Là ta quá dễ tin tưởng ngươi nên mới để ngươi khi dễ ta , là ta quá yêu ngươi…hic…cũng như tin vào tình yêu của ngươi sẽ như ta mà mười tháng dưỡng dục hài tử , rồi sinh khó một mạng này cũng muốn mất đi ….ha ha…..Ngươi….chính tay ngươi đã giết chết hài tử của mình…ha ha ha…. chính ngươi….chính tay ngươi…..ha h…..- Trước khi ngất đi , Heechul đã nhìn Han kyung với bằng đôi mắt căm thù cộng với sự mỉa mai , nụ cười chứa đầy sự thương hại điên dại và một trái tim trống rỗng .

– HA HA HA …..Cuối cùng ta cũng tìm được câu trả lời , Heechul đệ quả thật rất ngốc , tại sao khi ta chất vấn đệ lại một từ cũng không nói cho ta biết chứ , đệ có biết sự ngu ngốc này của mình đã xém giết chết hài tử của chúng ta không ?
Han kyung ôm Heechul vào phòng đặt anh lên cái giường êm ái màu hồng nhạt , đuổi hết đám cung nhân ra khỏi Hoa Sơn Các , đóng lại tất cả các cánh cửa to nhỏ trong phòng , buông rèm che , bên giường một mảnh hỗn độn hắc bào hồng y đan xen nhau .

– Heechul đệ vẫn rất cố chấp !!! Cố chấp đến nỗi khi ta hiểu lầm đệ có gian tình với người khác cũng không hé môi ,cả đến lúc ta phán tội tử cho bảo bảo đệ cũng không chịu giải thích với ta . Đệ nghĩ mình chết đi là có thể thoát khỏi ta sao , không có đâu , đệ thấy không ngay cả ông trời cũng không nguyện ý để đệ chết , cho nên dù đệ có trốn đến chân trời góc biển ta cũng sẽ tìm ra , Heechul ngốc à , đệ vẫn còn rất ngây thơ lắm . – Han kyung dùng đôi tay chai sần vì nhiều năm chinh chiến của mình mà vuốt ve làn da trắng mịn , ngũ quan tinh tế , từng đường cong hoàn hảo của anh đều hiện lên thật đẹp trong mắt Han kyung .
– Ưm….um….- Trước sự khiêu khích của Han kyung ngay cả khi đang hôn mê Heechul cũng phải chịu thua mà phản ứng lại .
– Thân thể xinh đẹp này ta quả thật từng chạm qua sao ? Đáng tiếc , thật đáng tiếc ta một chút cũng không nhớ ra được , nhưng không sao hôm nay ta sẽ từng chút một mà cảm nhận , từng chút khắc ghi cảm giác này vào tận xương tủy …ha ha ha……..
– AHHH………..Uhh….hha……

Tâm Thiên Điện

– Bẩm hoàng thượng , có người ở Thái Y Viện đến đưa tin .
– Không nghe , không nghe ai chuyện gì cũng không nghe , ta bây giờ rất bận ngươi không thấy sao ? – Yunho đang rất chuyên tâm vào viết chiếu chỉ của mình , bây giờ đối với hắn không có việc gì quan trọng hơn là phải thông báo cho toàn dân biết hắn Jung Yunho hoàng đế đã có hài tử .
– Nhưng người đó nói hoàng hậu nương nương đang rất nguy kịch , muốn người lập tức đến Thái Y Viện.

~ Cạch

Thời gian như ngưng đọng lại trong giây phút ấy , đến khi cây bút trên tay Yunho rơi xuống tạo ra một tiếng động nhỏ mới chính thức đem thời gian chuyển tiếp . Từng bước chân run rẩy không thể giúp hắn đến với hoàng hậu của mình một cách nhanh hơn . Và nếu như được chọn Yunho nhất định ước mình sẽ mãi mãi không đến được căn phòng đó , bởi vì như thế hắn sẽ không phải chứng kiến đôi mắt ấy khi nhìn thấy mình rồi sẽ từ từ kép lại .

– Yunnie à !!! Jae không yêu người đâu , cho nên đến phút cuối cùng Jae cũng sẽ chờ người đi đến nơi , chờ đến khi hình bóng người xuất hiện sau cánh cửa Jae sẽ nhắm mắt trút hơi thở cuối cùng …ha ha ha…cho người suốt đời này cũng không quên được Jae , phải luôn nhớ đến một người tên Jae joong trong tim .
– Hứ…nếu như có ngày đó ta nhất định sẽ phế đôi chân này , mãi mãi cũng không thể đi đến nơi , Jae không thấy được ta cũng sẽ không thể chết được rồi . Mà ta nói với Jae này !!! Ta là hoàng thượng vì vậy sẽ có rất nhiều người thích ta muốn ở cạnh ta , mà ta dạo này có tật hay quên lắm nha , cho nên nếu Jae muốn ta luôn phải nhớ đến mình thì nhất định là phải luôn ở bên cạnh ta .
– Phải suốt ngày cằn nhằn tại sao Chang min lại có thể vào phòng ngự trù ăn vụng được , rồi Heechul huynh lại lấy tiền trong ngân khố mua về một đống linh tinh , hay phải chiều chiều pha trà sâm cho người uống tẩm bổ , còn phải tối tối vận động thân thể một chút với người nữa có phải không ???
– Jae vẫn là người hiểu ta nhất !!! Ấy vẫn còn thiếu nha , còn phải lần nào ân ái cũng mắng ta là tên đại háo sắc , nhưng cuối cùng lần nào xong ba hiệp Jae cũng đều ở trên hết….ha ha ha ……..
– A….chuyện xấu hổ đó người còn dám nói ra sao , không phải là bị người bắt ép cũng là do bị bỏ thuốc hết ? Thấy ghét …..xuống đất nằm luôn đi .
– Đừng đạp …ui….đau đó….thôi mà thương Jae nhất mà…. đừng giận nữa , giận mặt sẽ to ra không đẹp đâu…cho Yun hôn cái hết giận nha…..chụt……đáng yêu ghê… nào chúng ta đi vận động một chút nha ….ha ha ha……..
– Không….thả ta xuống , cái tên đại sắc lang không biết tiết chế này Yaa…………..

– Jae à , nếu như Jae còn không tỉnh lại ta sẽ quên Jae thật đó ! Nào mở mắt ra đi mà Jae , trò này chơi không vui tí nào cả ….hic….Ta đếm đến ba mà Jae không mở mắt ra là sẽ bỏ mặc luôn không thương Jae nữa đâu…..Ta không đùa đâu . – Yunho đứng lên đi về phía cửa .
– Yunho huynh , người đừng như vậy mà ….Jae joong huynh ấy thật sự…hu hu hu….- Chang min chạy lại ôm lấy Yunho .
– Một . –Yunho bắt đầu đếm .
– Hu hu hu……hoàng thượng người hãy chấp nhận đi , hoàng hậu quả thật đã không còn hơi thở nữa rồi .-Lee thái y đau lòng mà nhìn vị vua luôn anh minh sáng suốt của mình bây giờ đã gần như mất đi lý trí .
– Hai .

– Hu hu hu………….

– Ba .
– “ Yunnie à !!! ” .- Một âm thanh quên thuộc vang lên và rồi Yunho vui mừng quay đầu lại nhìn người phía sau .

– Jae joong ……KIM JAE JOONG……………!!!

Hết chương 8

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: