Phi tử chương 7

Chương 7 TỬ


( hình minh họa)

Thái Y Viện

– Mau mang nước nóng vào đây .
– Thêm vải nữa nhanh lên .
– Tránh ra , tránh ra đi .
– Tránh vô ….nước nóng , nước nóng .
– Kim thái y hết vải rồi , làm sao đây ?

– Lấy đỡ mấy khúc vải ta để trong ngăn tủ thứ ba đi “ hazz…khúc vải yêu quý của ta , cứ tính để may thêm mấy bộ xiêm y vậy mà….hic ”. –Kim thái y khóc thầm trong bụng . Nhưng nếu người đó mà có mệnh hệ nào , thì cái đầu trên cổ ông còn không giữ nổi chứ nói chi vải với vóc .
Thái y viện lúc này vừa loạn vừa ồn còn hơn cái chợ , người chạy tới kẻ chạy xuôi tấp nập mồ hôi chảy dài trên mặt họ .

– Sương phi thứ cho lão thần này to gan , nhưng ta rất muốn hỏi một điều . –Lee thái y quỳ xuống trước Junsu .
– Lee thái y người tuổi đã cao không nên quỳ như thế !!! Ta chỉ là bậc hậu bối có gì người cứ nói . – Junsu đỡ ông ngồi lên một cái ghế bên cạnh mình .
– Sương Phi, đó có phải là con dao mà năm năm trước người đã từng… không?
– Đúng vậy , không lẽ có chuyện gì phát sinh sao ???- Junsu càng lo lắng hơn , không lẽ con dao đó có vấn đề gì sao ?
– Không… không sao cả, nếu vậy thì thật là may quá, người cũng biết đấy, con dao đó không đủ dài để đâm tới tim…
– Phải năm đó ta cũng bị lừa bởi nó…phì …. Thật không ngờ một con dao dài hơn một gang tay, vậy mà khi đâm vào thì sẽ thụt lại chỉ còn khoảng năm phân chứ .
– Vết thương của Thân vương không nghiêm trọng lắm , chỉ có điều mất máu quá nhiều nên cần phải tĩnh dưỡng một khoảng thời gian dài .
– Ta biết rồi , lúc nãy vì ta hoảng quá làm người sợ rồi .
– Quả làm thần hết cả hồn luôn , mắt người chảy lệ máu, Park thân vương thì máu me đầy mình .- Lee thái y nghĩ lại vẫn còn thấy hơi sợ , mồ hôi lạnh lại chảy xuống .

– Hi…cảm ơn ông Lee thái y , nếu như không có ông có thể mắt ta đã mù thật rồi .
– Không có gì đâu, chỉ một viên Thiên nhãn thôi mà . “ Người nào có biết , vì có được viên thiên nhãn trân quý đó mà ta phải hi sinh cái mông mình từ thời tuổi xuân đôi tám cho đến gần lục tuần đâu? Hừ… nói chung cũng tại cái lão Choi tướng quân đó cả , khi hắn xuất binh ta luôn cầu trời cho cái lão già đó ngoài xa trường chết sớm một chút , vậy mà không chịu chết ngược lại cứ hay bị thương , sau đó sẽ viết thư tấu với hoàng thượng đòi ta một hai ra ngoài biên cương chữa thương cho hắn . Chữa thương…hứ… ta phi! Chữa cho hắn hay chữa cho cái mông sắp nở hoa của ta đây ….hic….hu hu… Nỗi lòng này ai hiểu cho ta đây ”.

Junsu thấy Lee thái y chắc là đang rất đau lòng chuyện gì đó nên không hỏi nhiều nữa . Lúc ở Sương Tĩnh Các cậu vì thấy máu Yoochun không ngừng chảy ra mà hoảng loạn , đầu óc lúc đó cũng không đủ sáng suốt để phân biệt mọi chuyện . Đến khi tới Thái Y Viện được Lee thái y kéo ra ngồi ở ngoài thư phòng uống thuốc chữa mắt mới nhớ ra con dao đó , cười dài một tiếng, những buồn phiền , lo lắng , âu sầu rồi cả yêu hận trong cậu cũng đều không cánh bay đi cả . Một hồi sinh sinh tử tử đã làm cho gánh nặng trong cậu tiêu tan đi hết , giờ đây cậu chỉ muốn y thật nhanh khoẻ lại thôi . Dù cho tương lai sau này của họ có ra sao cũng không quan trọng , chỉ cần được ở bên nhau một đôi oan hồn cũng không tĩnh mịt .

Nếu như Park Yoochun chỉ mất máu hơi nhiều nhưng không chết được , vậy chỉ cần xử lý vết thương rồi băng bó lại là được rồi , đâu cần tấp nập người như vậy chứ ? . Sao chúng ta không thử đi sâu vào bên trong xem sao !!!

Bên trái là Yoochun đã được băng bó ổn thoả , bên phải …chặc…là ai đây ta , khắp mình đầy vết thương, khuôn mặt chẳng còn nhận dạng được là ai , lại còn đang bị đánh nữa chứ .

– Tên chết tiệt này dám ở ngoài tìm hoa vấn liễu hả ? – Một cước vào hông .
– Hồng…hồng….- Mười mấy thái giám , cung nữ , cùng thái y chỉ biết đứng nhìn người bị thương nặng đó liên tiếp bị ăn đá cũng không dám nhào vô can , lỡ như can không được lại chọc giận thêm con sư tử hà đông đó thì mình cũng chết .
– Hồng , hồng cái đá…..hừ….hôm nay ta không đánh chết cái tên đào hoa này ta không còn là Shim Chang min nữa . – Thêm một cước vào lưng .
– Nhưng Hồng phi , người cứ đánh như thế sao còn đem đến đây làm gì , trực tiếp đánh xong rồi chôn luôn không phải tốt hơn sao ? –Kim thái y tức giận quát lên .
– Ta cũng muốn vậy lắm , nhưng hắn mà chết thì lời cho hắn quá rồi !! Ta phải ngày ngày đánh hắn ba cử sáng trưa chiều , tối tối buồn bực lôi hắn dậy đánh tiếp .- Chang min đá cho hắn một cái nữa mới lui ra cho thái y trị thương cho người đó .

Thật ra sự việc gì đã xảy ra trong thời gian đó ? Không phải Chang min đang ở lại vương phủ chữa thương cho Kibum sao ? Tại sao Chang min lại tức giận như vậy , còn người đang bị thương là ai ? Nào chúng ta cùng nhau quay lại xem khoảng thời gian đó chuyện gì đã xảy ra .

Vương phủ

– Ngươi thật không sao chứ ??? Có cần ta cho người vào cung mời ngự y không ?. -Nhìn cái dáng không thể đứng thẳng của hắn cậu lại đau lòng .
– Ta không sao thật mà , lúc nãy hỗn loạn quá không làm bị thương người chứ hoàng tẩu .- Dù không muốn kêu một người vừa nhỏ tuổi hơn mình rồi còn dễ thương thế này là tẩu tẩu , nhưng ai biểu người ta là vợ của hoàng huynh mình chứ.

– Ngươi vừa kêu ta cái gì ? .- Chang min đen mặt quay qua nhìn Kibum .
– Thì là hoàng tẩu rồi !!! – Kibum hồn nhiên không biết bão sắp đến với mình rồi .
– Ngươi lập lại một lần nữa xem .- Sát khí bốc lên nghi ngút .
– Một trăm lần cũng vậy thôi , người là vợ của hoàng huynh ta tức là hoàng tẩu của ta .
– NGƯƠI ……………

– AAaaa……………..

~ Rầm

– Đau , đau quá ….người bị làm sao vậy hoàng tẩu ??? – Kibum bị Chang min cho ăn đất rất tức giận .
– Hoàng tẩu….hoàng cái đầu nhà ngươi….ngươi dám kêu ta một tiếng hoàng tẩu nữa ta sẽ cho ngươi xuống mồ luôn .- Chang min đá tới tấp vào người hắn nhưng cố ý tránh phần lưng ra .
– Thì người là hoàng tẩu thì ta kêu hoàng tẩu , chứ không lẽ kêu người là nương tử hả ? . – Hắn bị đánh quá mất khôn , nhưng lời không nên nói cũng nói ra .
– Nương tử……ngươi còn dám kêu ta là nương tử sao ? Ngươi kêu một tiếng nương tử ta cho ngươi từ dưới mồ cũng phải sống dậy rồi bị ta đánh chết đi mười lần nữa.
– Ta đâu có thù có oán gì với ngươi chứ ? Là ta giết sạch nhà ngươi , cướp nương tử của ngươi , cưỡng bức ngươi rồi bán vào câu lang viện sao ???.- Kibum đứng dậy nổi nóng nắm lấy cổ áo cậu , một tay giơ lên chuẩn bị đánh thì …
– Hic…ngươi muốn đánh ta sao ? Ngươi cái tên khốn kiếp này …uổng công ta chờ ngươi suốt tám năm nay ….. hu hu hu ………Ngươi muốn đánh ta , được vậy thì đánh đi đánh đi…..đánh chết hồng nương tử của ngươi luôn đi …OA…Oa……

Cục diện lúc này là , Chang min nắm lấy cổ áo người kia lắc không ngừng , Kibum như hoá đá sau câu nói đó .

~ 1s
~ 1.5s
~ 2s
~ 2.7s
~ 3s

– AAAAaaaa……Hoàng huynh ơi cứu đệ với, đệ chưa muốn chết !!!
Kibum chạy trốn ra cửa , chân chưa kịp bước qua khỏi đại môn thì …

– Ngươi còn muốn chạy sao Jung Kibum , được nếu như ngày hôm nay ngươi bước chân qua khỏi cánh cửa này chúng ta cắt đứt tất cả …hic…
– ( im lặng )
– Nếu như ngươi đã không đi thì bước qua đây tạ lễ với ta đi . – Chang min cứ tưởng rằng hắn không đi là do còn chút tình cảm với mình , không ngờ vừa quay mặt lại đã thấy hắn bị một đám mỹ nhân ôm lấy không cách nào đi được .

Kibum mồ hôi lạnh chảy ra ròng ròng , hắn liên tục lắc đầu khi thấy cậu ngày càng đi về phía mình .

– Ôi vương gia cuối cùng thiếp cũng chờ được người rồi . –Mỹ nhân áo đỏ nói .
– Phải đấy ta đây chờ người sắp mốc meo lên cả này .-Mỹ nhân áo xanh nói xong thì tựa vào vai hắn .
– Các cô còn đỡ, ta đây từ năm mười lăm tuổi đã vào đây , tính đến nay cũng được ba năm rồi đó . –Mỹ nhân áo vàng trực tiếp ôm lấy cổ hắn nũng nịu .
– Ta…ta…..
– Vậy có ai năm mười tuổi đã vào đây không vậy ?- Chang min đứng kế bên khoanh tay mỉm cười .
– Mười tuổi …ha ha …đùa sao… mười tuổi chúng ta vẫn còn là một đứa trẻ chưa có hương sắc , làm sao có thể lọt vào mắt xanh của vương gia đây chứ!!! – Mỹ nữ áo đỏ thơm lên má hắn một cái , nào biết hành động này của cô càng làm cho mặt Kibum trắng bệch .
– Không …ta không …..
– Hi…vậy sao ? – cậu đi lại gạt các mỹ nhân qua một phía , rồi nở một nụ cười thật tươi với Kibum .

~ Binh

~ Bốp

– Cái tên chuyên đi lừa gạt người ta này , đã có nương tử trong nhà rồi còn dám tìm hoa vấn liễu .- Một đá vào bụng một chỏ vào lưng và kết thúc bằng một cú nốc ao đạt mười điểm từ dưới lên ngay mặt . Kibum bay xa 5 mét bất tỉnh nhân sự .
– AAaa….tên điên này ở đâu ra vậy ? .-Mỹ nữ áo đỏ chạy lại đỡ Kibum lên .
– Dám đánh tướng công của ta hả , ta liều với ngươi .-Mỹ nữ áo vàng lao vào dùng bạch cốt trảo đánh Chang min .
– Tướng công…hừ mấy người muốn chết sao dám kêu hắn là tướng công hả ?.- Cậu không chịu thất thế cũng nhào vô đánh trả .
– Ngươi có tư cách gì dám không cho chúng ta gọi vương gia là tướng công chứ ?.- Vì có người tiên phong rồi nên mỹ nhân áo xanh cũng nhảy vào cuộc chiến .
– Cho ngươi chết nè…..lấy tư cách gì thì mấy người đi mà hỏi hắn ta…ui đau…
– Ngươi là nam nhân mà đi đánh nhau với nữ nhi thật không biết nhục…đau… đau quá ….Híc .- Thấy tình hình đánh không lại Chang min nên Mỹ nhân áo xanh sử dụng kế kích tướng .
– Ta là nam nhân đấy rồi sao , đâu có luật nào cấm nam nhân không được đánh nhau nữ nhi đâu chứ , nói chung cũng chỉ tại cái tên đó cả ….ui đau… ngươi chơi bẩn dám nhân lúc ta phân tâm đánh lén ta .
– Ha ha đáng đời ngươi .- Mỹ nhân áo đỏ vì đánh lén thành công mà vui mừng cười to .

~ Xẹt

– AAaaa….ngươi dám huỷ dung của ta ….ngươi….ngươi…oaoa ………- Mỹ nhân áo đỏ vì mải vui mừng nên bị Chang min cào rách một đường dài trên mặt , biết đánh không lại đành ngồi một bên ôm mặt khóc .
– Đánh nhau ắt có bị thương , còn ngươi có muốn giống cô ta không ?.- Cậu lườm cho mỹ nhân áo xanh một cái sắc hơn dao .
– Ta …ta …không đánh nữa….ta là người rộng lượng không chấp tiểu nhân như ngươi .- Mỹ nhân áo xanh nhìn đồng minh của mình không tham gia nữa , thấy mình không đánh lại người ta nên cũng không dám đánh tiếp .
– Thùng rỗng kêu to , ta mới không thèm chấp ngươi , biến .- Chỉ tay ra phía cửa cậu ra lệnh cho hai mỹ nhân đó nhanh biến đi .
– Ngươi …hu hu…- Đuổi xong mỹ nhân áo xanh cậu quay ra nhìn mỹ nhân áo đỏ đang ngồi ăn vạ .
– Ta không phải nàng ta bảo biến là biến , ta không đi có đánh chết ta cũng không đi .- Mỹ nhân áo đỏ nhất quyết ngồi lì ở đó không chịu đi .
– Thật không đi sao ? Hay là đợi ta cho gương mặt xinh đẹp của ngươi thêm mấy đường nữa hả ???
– Không , Không ….hu hu hu ….ta đi là được chứ gì ? Nếu bị huỷ dung ta thà chết còn sướng hơn .
Mỹ nhân áo đỏ cũng đi rồi , bây giờ chỉ còn lại một người từ nãy giờ ngồi xem kịch vui thôi .
– Ngươi đứng lên cho ta .
– Ta …ta không sợ ngươi đâu ? – Mỹ nhân áo vàng bị chỉ đích danh , miệng tuy nói không sợ nhưng hai tay lại run rẩy cả lên .
– Sao lại run dữ vậy , ta đâu có ăn thịt ngươi đâu chứ , ngươi tên gì ?
– Ta ….ta là ai không quan trọng , ta phải hỏi ngươi…ngươi mới là ai mới đúng ?
– Vậy ngươi nghe thấy tên shim Chang min chưa ? – Chang min như một thợ săn đang đùa giỡn với con mồi của mình .
– Chưa…chưa nghe bao giờ ? – Mỹ nhân áo vàng bây giờ ngay cả chân cũng run lên .
– Vậy ngươi biết hậu cung của Jung hoàng đế có bốn người , trong đó có một người là Hồng phi không ?
– Chuyện này một đứa trẻ lên năm cũng biết .
– Vậy ta tốt bụng nói cho người biết , Hồng phi đó tên là Shim Chang min , mà Shim Chang min chính là ta đây . – Cậu nhìn con mồi của mình khắp người đang run lẩy bẩy mà cười thầm .
– Hồng….phi….ngươi….là…..a

~ Bịch

– Xỉu nhanh thật , này tỉnh dậy đi ta còn muốn chơi tiếp mà…này… – Chang min dùng chân đá đá mỹ nhân áo vàng vài cái nhưng vẫn không thấy động tĩnh gì , đang buồn không biết chơi với ai thì Kibum tỉnh lại .

– Ui…đau quá .
– Tỉnh rồi sao , ngươi hình như có điều cần giải thích với ta phải không Jung Kibum ? .- Chang min cười rất ư là xinh đẹp và giơ chân lên .
– Không …hu hu hu …đừng đánh , đừng đánh nữa nương tử của ta , ta biết sai rồi , ta biết sai rồi mà . Kibum bò dậy ôm chân Chang min khóc xin tha mạng .
– Nương tử , ai là nương tử của ngươi . Tám năm trước chúng ta vẫn còn chưa thành thân xong , ta bây giờ vẫn là một người độc thân . Bất quá năm đó bị phụ hoàng ngươi viết chiếu chỉ ép ta chưa đến mười tám tuổi thì phải ở lại trong cung bên cạnh hoàng hậu học tam tòng tứ đức , vẫn phải là hồng vương phi của ngươi . Nhưng không còn lâu nữa rồi , mười tám tháng chín chỉ cách hai tháng nữa thôi . Nói cho ngươi biết ngày ta rời cung cũng sẽ là ngày tử của ngươi .

Chang min tính đá thêm mấy cái nữa mới thôi , ai ngờ chân vừa mới nhắc lên thì đã bị người ta từ sau đá cho một cái vào lưng .
– AAaaa………- Chang min bị đá té xuống , khuôn mặt dính đầy đất tóc tai cũng rối bù cả lên .
– Dám đánh cả vương gia lá gan ngươi cũng không nhỏ nhỉ .- Từ cửa lại xuất hiện thêm ba mỹ nam xinh đẹp đáng yêu .
– Cái đồ xấu xí này là ai chứ , lại dữ dằn như vậy ?.- Một người trong ba người đó lên tiếng .
– Ta là ai ngươi hỏi hắn thì biết …hừ…A… Ta biết mấy ngươi , ngươi là nhị thiếu gia của thượng thư bộ hộ Sung Min , còn ngươi là thiếu gia của thượng thư bộ hình Eun Hyuk, còn ngươi là ưm….lâu quá ta quên mất rồi .
– Ta là thiếu gia của đại trang chủ lớn nhất kinh thành Lee Teuk .
– Phải …phải ….mà các ngươi sao lại đến đây . – Chang min chống lưng đứng dậy chỉ vào đám người đó .
– Chúng ta …à nghe nói vương gia đã trở về nên chúng ta đến xem người có khoẻ không ấy mà . Lee Teuk nở nụ cười má lúm đồng tiền xinh xinh .
– Ai ngờ đâu !!! Vừa đến đã thấy một người vừa xấu vừa điên như ngươi đang đánh vương gia chứ .- Eun Hyuk lên tiếng .
– Ai xấu , ta hỏi các ngươi thử bị một đám nữ nhân quần cho tơi tả , rồi bị một đám ngu ngốc không biết chuyện đạp cho một cái té nhào xuống đất lấm lem cả người , nói thử có xấu không ?
– Thì không xấu nhưng bị điên, ngay cả vương gia cũng dám đánh , ngươi không sợ hắn tâu với hoàng thượng chém đầu cả nhà ngươi sao ? – Sung Min nói .
– Ta thách hắn đó , hắn có mười cái gan cũng không dám động một cộng cọng lông chân của ta nữa chứ nói chi là chém đầu .
– Tốt …tốt lắm…ha ha ha… cuối cùng thì chúng ta cũng tìm được một người trị hắn rồi , phải không Sung Min , Eun Hyuk .- Lee Teuk vui vẻ vổ vỗ vai Chang min .
– Phải….phải cái tên này lúc nào cũng ỷ mình là vương gia , lại trời sinh hắn anh tuấn bất phàm nên chẳng xem ai ra gì , bao nhiêu mỹ nữ , tuấn nam điều bị hắn quyến rũ đem về phủ cả . – Eun Hyuk gác tay lên vai Chang min nêu tội Kibum .
– Vậy sao ? Hi hi hi… số ngươi cũng đào hoa nhỉ vương gia ? . Chang min bước lại gần hắn hơn , trong khi đó Kibum không ngừng thụt lùi về phía sau.
– Không chỉ vậy , nghe nói năm hắn lên mười đã cưới một nương tử rồi , lạ là sau đó hình như cũng đã bị hắn gạt bán vào kỹ viện . -Sung min không biết mình đang chêm thêm củi vào lò lửa .

~ Rắc….rắc….

– Jung kibum , ta nghĩ lại rồi có lẽ hôm nay là ngày giỗ của ngươi thì hay hơn đó Yahhhh….Chết đi tên sắc lang mắc dịch…~ Bộp… Ta đánh chết tên khốn kiếp ngươi…~ Binh….Ta nguyền rủa ngươi đời đời , kiếp kiếp đều tiệt tôn tiệt tự ….~ Bốp….Dám gạt ta đi tìm mỹ nhân hả….Chết đi……..

Chuyện là như thế , người đang nằm trên giường thương tích đầy mình đó chính là vương gia Jung Kibum của chúng ta . Trở lại thái y viện lúc này , sau khi Chang min vừa đi ra thì đụng trúng ngay Yunho đang ôm Jae joong chạy vào .

– Hoàng thượng vạn tế vạn vạn tế . – Tất cả người hiện có tại Thái Y viện đều đồng loạt quỳ xuống hành lễ .
– Đứng lên cả đi …Lee thái y mau qua đây xem bệnh cho hoàng hậu . – Yunho đặt Jae joong lên một cái giường trống gần đó .
– Hoàng thượng , Jae joong huynh bị làm sao vậy ? . Junsu và Chang min đồng thời lên tiếng .
– Ta cũng không biết khi ta chạy ra thì Jae đã ngất đi rồi .- Yunho cũng không biết thật ra hoàng hậu của hắn đang bị bệnh gì nữa , lần đầu hắn cảm thấy mình thật vô dụng .
Lee thái y chuẩn bệnh xong thì đôi mày hơi nhíu lại, đắp chăn lại cho Jae joong ông mới nói nhỏ với Yunho , sau đó chỉ thấy hai người nhanh chóng rời phòng , trước khi đi Yunho có nói .
– Ta có chuyện cần bàn với Lee thái y , hai người ở lại chăm sóc cho Jae , Junsu , cả Chang min nữa, khi trở lại ta có rất nhiều chuyện cần hỏi hai người .
Yunho đi rồi Junsu và cả Chang min chỉ biết lặng người , chuyện gì đến thì sẽ đến thôi .

~ Kẹt

– Thật ra là có chuyện quan trọng gì đây , sẽ không phải là chuyện liên quan đến bệnh tình của hoàng hậu chứ ? .- Yunho cau mày lại lo lắng .
– Đúng là có liên quan đến bệnh tình của hoàng hậu .
– Vậy sao còn không mau nói ? .- Yunho như muốn bóp chết ông .
– Hoàng thượng nhẹ tay ….khụ….hoàng thượng chắc còn nhớ ngày đó khi lập hậu, trước đại điện hoàng hậu đã nói đến mình có thể sinh người kế tục huyết mạch hoàng triều chứ .
– Hình như đúng là có nói , thì sao chứ ……A không lẽ……
– Phải , hoàng hậu đã có thai , hơn nữa còn là song thai .
– Người nói hoàng hậu của ta có thai…..hơn nữa còn là song thai .- Yunho tỏ ra như rất bình tĩnh trước thông tin về Jae joong .
– Đúng vậy , hoàng thượng người ……
– YAHHH……HA HA HA………….TA CUỐI CÙNG CŨNG CÓ HÀI TỬ RỒI….TA CÓ HÀI TỬ RỒI , LẬP TỨC TRỞ VỀ TA PHẢI BÁO TIN NÀY CHO TOÀN DÂN BIẾT. – Yunho như bị điên lên chạy lại nói mình đã có hài tử cho từng cây cột , cái bàn , ấm trà trong phòng cứ như chúng là một sinh vật sống vậy .
– Hoàng thượng bình tĩnh lại…thần còn chưa nói xong mà…- Lee thái y cố lôi kéo tinh thần của Yunho trở lại
– Nói…ngươi cứ nói đi…Ha Ha Ha
– Hoàng thượng hài tử này tốt nhất đừng nên sinh ra , thần nghĩ hoàng hậu có thai nhất định có liên quan đến một loại võ công gọi là phá công dục thai mà người từng nói . Nghe nói người luyện võ công này phải có một nội lực thật thâm sâu còn phải luyện thành mới có thể mang thai , nếu như chưa luyện xong mà đã có thai sẽ rất nguy hiểm đến tính mạng , có thể chết cả mẫu lẫn tử . Thần không biết hoàng hậu đã luyện được đến tầng thứ mấy , chỉ biết cơ thể người lúc này rất không ổn, nếu như cứ tiếp tục giữ lại sẽ chết người thật đấy .
– Ta có hài tử rồi , ta thật có hài tử rồi , Jae ơi chúng ta có hài tử rồi ..ha ha ha ….- Hắn vì niềm vui lớn của mình , cho nên lời của Lee thái y đối với hắn lúc này một câu cũng không nghe lọt tai .
– Hoàng thượng người tính sao đây ?.-Lee thái y lo lắng chờ kết quả .
– Tính gì ? A ..ta biết rồi bây giờ trở về ta lập tức chiếu cáo thiên hạ thông báo cho toàn dân chúng biết ta Jung hoàng đế đã có người nối dõi….Ha Ha Ha .- Yunho vui mừng chạy thẳng về Tâm Thiên Điện viết chỉ mà quên mất mình cần phải trở lại Thái Y Viện xem tình hình của hoàng hậu, rồi xử hai người kia nữa .

Thiên nhãn : Thiên nhãn là một trong ba dược vật rất trân quý , là quốc bảo của nước Moritic từ khi lập quốc . Thiên nhãn có công dụng làm mắt của một người mù cũng có thể sáng lại , hơn nữa nó có một công dụng khác mà chỉ có hoàng thân , quốc thích Moritic mới biết được đó là , người mang dòng máu hoàng tộc Moritic ăn vào thiên nhãn có thể nhìn thấy được quá khứ và tương lai . ( Vì vậy oppa Junsu có ăn vào thiên nhãn cũng chỉ không bị mù thôi , còn cái nhìn thấy được quá khứ và tương lai thì botay.com )

Hết chương 7

1 Phản hồi (+add yours?)

  1. Băng Thiên Di
    Feb 21, 2011 @ 13:54:51

    Ghé thăm nhà nàng đây, à, sao nàng không thu các bài viết lại cho gọn và làm cái mục lục luôn a….^^

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: