Phi tử chương 4

( cái hình nó lừa tình thôi)

Phi Tử Là Của Ta Mà

Tác giả :Tử Tố
Beta : Wing

Chương 4: Hoàng Đế

 

Bên ngoài trời lại đổ mưa , nhưng không khí ở bên trong đã ấm áp hơn , không còn lạnh lẽo nữa .

– Junsu đệ có biết khi đệ nói dối lỗ tai sẽ đỏ lên không vậy ?. Jae joong mỉm cười sờ sờ tai cậu .

 

– Có …có sao… !!! . Cậu hốt hoảng lấy tay che hai lỗ tai lại .

 

– Ha ha ha …Junsu…à Junsu …hành động vậy là sao chứ , trực tiếp nói cho người ta biết là mình đang nói dối sao ….cười chết ta rồi …Ha ha ha ….

 

Heechul ôm bụng không để ý gì đến cái gọi là phép lịch sự mà cười đau cả bụng .

 

– Huynh …huynh còn cười sao …không phải do huynh nói Chang min thích cái tên đang nằm trên ghế đó khiến đệ giật mình mới hét lên sao …hic…huynh chỉ biết ăn hiếp người ta..hu hu hu…

 

Junsu hét lên vào mặt Heechul rồi khóc nức nở .

 

– Không khóc nữa , đệ quên quy tắc huynh đưa ra trước khi xuất cung rồi sao , với lại sau này có muốn nói dối cũng đừng đem những chuyện như thế ra nói nghe chưa ?. Jae joong nhìn cậu đe dọa

 

– “ Đệ có nói dối đâu chứ ”. Junsu trong lòng kêu lên

 

Về cung rồi sẽ nói chuyện này sau , chúng ta đang có khách đấy . Jae joong nói nhỏ với cậu khi đi qua .

 

– Đúng đó , cũng đâu có ai vu oan cho cậu đâu chứ , có trách thì trách mình quá ngốc thôi .

 

Trong góc tối có một người đi ra , phía sau còn có một người nữa cũng từ từ tiến ra nơi họ đang đứng .

 

– Ngươi cũng nên xem lại người của mình một chút , không nên đổ hết lỗi lên cậu ấy .

 

Vì chỉ để ý đến thằng đệ đệ trời đánh , nên đến lúc này Yunho mới nhớ ra , hình như khi đi vào tửu lâu này còn có hai người đi theo phía sau thì phải .

 

– Jae hai người họ là ai vậy ?

 

– Jae cũng không rõ , chỉ biết người vận lam y là người đã cứu Junsu khi đó , còn người mặc hắc bào thì thấy lúc nãy xuất hiện cùng với Heechul huynh , chắc là người quen .

 

Tình hình lúc đó rất hỗn loạn , cho nên một người nhạy bén như Jae jong cũng không thể để ý được nhiều .

 

– Theo như ta thấy có lẽ không đơn giản như vậy đâu , hơn nữa nếu ta nhớ không lầm thì người vận hắc y đó không phải chính là hoàng đế của Shin Ki quốc sao ?

 

– Vậy còn người áo lam thì sao người có biết không ? . Jae joong hỏi

 

– Sao lại không quen chứ !!! Còn rất quen nữa là đằng khác , phải không Park Yoochun , mà không… phải gọi người một tiếng tiểu thúc thúc mới đúng chứ nhỉ .

 

Thân thế của Park Yoochun rất bí hiểm , mẹ của y là tỉ tỉ của thái thái thượng hoàng , tức là tiểu nội tổ mẫu của hắn ( bà nội nhỏ) , vì vậy đối với Yoochun cho dù hai người bằng tuổi nhau xem như huynh đệ , nhưng xét về vai vế thì Yunho vẫn phải gọi y một tiếng tiểu thúc thúc .

 

Hai người chơi với nhau từ bé cho đến khi hai người mười lăm tuổi .

 

Vào một sáng ngày đẹp trời y đến từ giã hắn nói là mình sẽ đi làm sát thủ không hẹn ngày về . Dù cho hắn có giữ y lại như thế nào cũng không được , đành nhìn y từ từ biến mất khỏi tầm mắt mình .

 

Tính đến nay cũng được 5 năm rồi .

 

– Ngươi vẫn còn giận ta ngày đó bỏ đi sao ?

 

Yoochun bước lại gần Yunho hơn . Hai người một hoàng bào hiên ngang , mạnh mẽ , một phiêu diêu lãng tử sắc lam , nhưng điểm chung của họ chính là bá khí bức người , khiến người khác phải hoảng sợ .

 

– Ta nào dám !!! Ngày đó dù cho tiểu nội tổ mẫu khóc lóc van xin cũng không cản được người , ta bất quá chỉ là một tiểu thái tử làm sao dám tranh .

 

– Ngươi đã là một đế vương rồi , sao còn nhớ mãi chi chuyện con nít hồi đó hoài vậy ? Mà nếu xét về người ra đi thì không phải sớm hơn ta còn có một người sao , phải không Jung Kibum . – Bị Yoochun gọi đích danh một lần nữa Kibum được nền nhà hân hạnh đón tiếp . ( là té ghế đó )

 

– Tiểu thúc thúc mình người bị cháy được rồi sao còn kéo người khác vào cùng cháy là sao chớ !!! – Kibum lại bò lên ghế cho thái y bôi thuốc .

 

– Ta nói không đúng sao , ngươi hồi đó cầm theo lệnh bài của phụ hoàng ngươi cho , cứ như thế mới mười tuổi đã bỏ nhà đi ra giang hồ . Còn ở bên ngoài gây ra không biết bao nhiêu là chuyện …Ngươi có biết , vì ngươi mà ta phải trút hết túi tiền ra để đổi lấy cái mạng nhỏ này của ngươi không ???  Cứ cách dăm hôm nửa tháng lại có người đến hội sát thủ bỏ tiền mua mạng của ngươi . Nếu như không có ta thì ngươi đã sớm đi chầu diêm vương lâu rồi , chứ không phải ngồi ở đây bôi thuốc đâu !!!

 

Kibum nằm trên ghế nuốt nước miếng mấy cái mới dám lên tiếng .

 

– Con có làm gì đâu chứ !! Chỉ đi ngao du thiên hạ một chút , tiện tay cùng với triều đình bắt vài tên đạo tặc thôi .

 

– Bắt đạo tặc hay ngươi là đạo tặc . Xong vào nhà người ta xục xạo tùm lum lên , rồi còn nói tiểu thư nhà người ta thông đồng với đạo tặc, bắt cóc cô nương bán vào lầu xanh kiếm lời. Hừ…làm cho cô nương nhà người ta sắp xuất giá rồi còn bị nhà trai từ hôn , phải treo cổ tự tử nhưng không thành. Cũng may… phu quân tương lai của nàng ta là một người chung tình , vì yêu nàng mà bất chấp gia đình phản đối cưới nàng về . Ta vì chuyện này mà phải ngàn dặm xa xôi đến tận cửa nhà người ta giải thích, xin lỗi , mới không gây ra thêm sóng gió gì nữa .
Vậy mà ngươi lại không biết hiểu , cứ đi đến đâu là để lại cho quan phủ ở đó một đống nợ , không bài bạc cũng là phung phí trong các lầu xanh kỹ viện…Ha ha ngươi đừng có nói , những việc kia cũng chỉ là muốn góp chút công sức cho triều đình thôi phải không ???

 

Yunho mặt đen hơn mực bay qua chỗ Kibum đang ngồi dùng chân đá tới tấp , Yoochun nhếch miệng cười hả dạ , còn một người đứng gần đó đau lòng cũng không dám lại can .

 

– Ngươi rốt cuộc có phải là thân đệ đệ của ta không vậy ? Nếu như phụ hoàng và mẫu hậu còn sống , ta thật muốn hỏi hai người họ , ngươi có thật là do chính họ sinh ra hay không , hay là lượm được ở đầu đường xó chợ nào !!

Mới mười tuổi đầu đã bỏ nhà đi ra ngoài , phụ hoàng vì ngươi…mà tức giận công tâm nên mới băng hà sớm như vậy đó . Báo hại ta mới mười sáu tuổi đã phải lên làm hoàng đế…còn vì ngươi mà bị đám đại thần kêu réo tối ngày có biết không ??

Ngươi có biết ta đã phải quỳ xuống trước mặt họ xin tha cho ngươi như thế nào không ???
Ngươi có hiểu không ….rốt cuộc có hiểu không vậy …tên đáng chết này …

 

Qua kẽ tay Kibum có thể thấy được những giọt nước mắt thấm ướt tay hoàng huynh mình rơi xuống .

 

Jae joong đi lại gần ôm lấy Yunho , làm cho phút yếu mềm này của một hoàng đế vĩ đại sẽ không vì vậy mà trở thành điểm yếu trong mắt kẻ thù .

 

– Đừng tức giận nữa , quay về người chỉ cần lấy xích thật to xích hắn lại , như thế hắn sẽ không tái chạy ra ngoài gây chuyện nữa .

 

Jae joong thấy , chỉ có những lúc thế này mới có thể nhìn ra được , rằng tướng công của mình cũng rất mềm yếu , cũng có lúc cần một bờ vai để trút nỗi buồn , và nước mắt .

 

– Phải ….phải đó hoàng huynh ….đệ… đệ biết sai rồi …huynh đừng tức giận nữa…đệ thề trước vong linh của phụ mẫu sẽ không tái chạy ra ngoài gây chuyện nữa …đệ sẽ ở yên trong vương phủ…làm một đệ đệ ngoan mà ….hu hu hu…

 

Kibum lần đầu biết được tình thân là quan trọng cỡ nào ,

 

Thì ra hoàng huynh của hắn rất thương hắn , hồi đó vì cứ cho là hoàng huynh không yêu mình nên mới chỉ suốt ngày nhốt mình trong thư phòng không ra chơi với hắn .

 

Nào có biết đâu , vì để hắn có thể được vui chơi mà hoàng huynh của hắn phải tự nhốt mình trong thư phòng cùng lão sư học cách làm một hoàng đế ngay từ nhỏ .

 

Không được chạy trên nhảy trên thảo nguyên , không được thả diều , không được làm nũng phụ hoàng đòi cái này cái nọ , không có lấy một tí tuổi thơ vui vẻ .

 

– Đệ sẽ ngoan mà …hu hu hu… – Kibum ôm lấy chân của Yunho khóc như một đứa trẻ .

 

– Cái thằng này , sao lại khóc lóc như thế chứ , đứng lên… đứng lên có chuyện gì trở về nói sau… cậu Chang min phải không , mau đỡ hắn đứng lên đi ….thật mất mặt quá .

 

Yoochun lên tiếng phá không khí quái dị đang diễn ra , dù sao cũng là chuyện nhà đừng có ở trước mặt người lạ mà hành động vậy chứ .

 

– Được rồi !!! Kịch cũng diễn xong rồi , chúng ta có thể nói chuyện trong đại được chưa Jung hoàng đế .

 

– Từ nãy giờ đã thất lễ rồi hoàng đế Han .

 

Yunho quay trở lại , là một hoàng đế kêu ngạo và thâm sâu .

 

– Ta không muốn nói nhiều , hôm nay ta đến tận đây chỉ muốn đòi một người .

 

– Là ai ?

 

– Hoàng hậu của ta .

 

– Không phải đang ở nước của người sao ?

 

– Không phải người đó , hoàng hậu đích thực của ta kìa ???

 

– Rốt cuộc là người muốn đòi ai ở chỗ ta ?

 

– Kim Heechul .

 

Hết chương 4

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: