Phi Tử chương 3

 

Phi Tử Là Của Ta Mà

Tác giả :Tử Tố
Beta : Wing

Chương 3: NỔI LÒNG KHI MƯA RƠI

 

Giữa đường phố kinh kì, một nam tử xách tai một nam tử khác đi nghênh ngang trên đường làm cho người đi kẻ lại không khỏi quay đầu nhìn một cái . Có người hỏi tại sao bon họ có thể tiêu diêu đi như thế mà không bị tên thiếu gia thích trêu ghẹo kia giữ lại , thì xin nhìn lại cảnh hỗn loạn lúc đó…

Heechul còn đang mặt đẫm nước mắt nhìn Han Kyung thì chợt nghe tiếng Jae joong hét

 

CHANG MIN COI CHỪNG PHÍA TRƯỚC .

 

Ngay lập tức anh bỏ lại y chạy đến chỗ hỗn loạn đó , nhưng vì quá nhiều người nên khi anh chạy được tới nơi đã nhìn thấy một con ngựa bị đá nằm qua một bên mà tác giả là Jae joong nhà ta , Chang min được một người che chắn phía trên . Nhìn đến cảnh này làm cho máu trong người anh sôi cả lên , sau khi xem xét Chang min không bị thương tích gì cả , thì anh trực tiếp đem tên đầu sỏ hống hách trêu hoa ghẹo nguyệt gây nên chuyện đánh cho một trận tơi bời kêu cha gọi mẹ .

 

– Tên đáng chết này ỷ mình là con của tể tướng là hay lắm hả ? -Mỗi câu là một phát vào bụng

 

– Hôm nay gặp phải ta là gặp phải nội tổ mẫu nhà ngươi rồi , ta đánh chết ngươi tên ôn thần , đồ ỷ mạnh hiếp yếu , đồ đồi bại của đất nước … đồ ..đồ mắc toi , đồ..đồ … nói chung ngươi chết ngàn lần cũng không làm cho ta đây hả dạ , đi chết đi .

 

Cuối cùng là một cú nốc ao vào mặt . Đến lúc Heechul được kéo ra thì tên thiếu gia đó đã tàn tạ bầm dập hơn tàu lá chuối , mười tên ôn thần đi theo khi thấy chủ bị đánh te tua đã sợ bỏ chạy hết , đến lúc chờ người ta đánh xong bỏ đi mới dám quay lại nhặt xác kéo về phủ trị thương .

 

Chuyện là như thế đó , hỏi thử có thằng nào sắp chết mà còn hơi sức đâu đi ghẹo giai nữa không. Trở lại lúc bây giờ Kibum cứ thế bị Yunho kéo trên đường .

 

– Hoàng huynh bỏ đệ ra đi người ta nhìn kìa .

 

Kibum ra sức van xin Yunho , dù sao cũng đường đường là thân đệ duy nhất của hoàng đế Dong Bang lại bị chính hoàng huynh của mình xách lỗ tai kéo đi như thế , nếu bị người ta biết chỉ có nước cạo đầu đi tu luôn cho rồi.

 

– Ta mà bỏ ra ngươi lại chạy nữa hả , không cần lo, sau khi về cung ta sẽ khiến cho ngươi muốn chạy cũng không chạy được .

 

Yunho thản nhiên phun ra những lời làm cho Kibum không rét mà run . Một nhóm tám người, quen có không quen có cùng nhau kéo vào đệ nhất tửu lâu kinh thành Phụng Nguyên Lầu , Yunho hào phóng ném một ngàn lượng cho ông chủ quầy chọn một căn phòng sang trọng nhất và cũng im lặng nhất .
Tuy là tửu lâu nhưng ông chủ này rất biết cách làm ăn , phòng ốc rất được chăm chút , cách bố trí rất đẹp nhưng không cầu kì , đơn giản mà không quá trống trải . Căn phòng họ chọn ở hướng tây với lại nằm gần một hồ sen nên được gọi là Tây Uyển Liên .

 

Trời đã gần cuối hạ nên hoa sen trong hồ cũng đã tàn, chỉ còn một vài bông đang khoe sắc nhợt nhạt trên hồ nước mênh mông . Một cơn mưa rào chợt kéo đến làm trắng cả một khuôn trời nhưng chỉ trong chốt lát , cơn mưa ấy đã cuốn luôn đi những cành hoa còn soát lại , bây giờ cả một hồ nước chỉ là một bãi hoang phế , cánh hoa vùi mình trong lòng nước xanh ngắt .

 

– Đời người như những cánh hoa sắp tàn và tình cảm là một cơn mưa rào chợt đến chợt đi , mưa có thể mang lại một cuộc sống mới hoặc là tàn phá luôn sự mong manh của nó . Như tình yêu, có thể mang lại hạnh phúc cho người ta nhưng cũng mang lại sự đau khổ suốt đời không quên .
Lời này là của Heechul , anh đang tựa vào lan can vươn tay đón những giọt nước đang tí tách rơi xuống , nhưng ánh mắt đang hướng về nơi rất xa .

 

– “ Nơi đó có đang mưa không , có hay không cũng có người ngồi dưới hiên đón từng giọt nước khi cơn mưa qua , có hay không cũng trông mong một ai đó ,có hay không thấy tuyệt vọng và có hay không cảm thấy trong lòng rất cô đơn lạnh lẽo như mình… ”

 

Nỗi lòng này của Heechul nào có ai biết khi cơn mưa đến rồi đi , những giọt nước mắt thi nhau rơi xuống nhưng nhờ vào hồ nước rộng mà biến mất không còn dấu tích .Mỗi người một cơn đau khác nhau, nếu như cơn đau của Heechul là những ngày dài cô đơn hiu quạnh chờ mong rồi thất vọng thì nỗi đau của Junsu là những dằn vặt , yêu hận và cả thầm than thân trách phận .

 

– “ Nếu như y không đến trong cơn mưa hôm đó thì hay biết mấy , y không đến cậu sẽ không gặp y , không gặp y sẽ không yêu y , không yêu y sẽ không phát sinh chuyện , không có chuyện phát sinh thì cậu sẽ không đau lòng , nếu như không đau lòng thì bây giờ cậu sẽ không phải dằn vặt như thế này khi đối mặt với Yunho , trái tim cậu sẽ không vừa yêu vừa hận mỗi khi cơn mưa về ” . Trong lòng Junsu cũng đang thầm rơi lệ.

 

– Trên đời này không có gì là hoàn thiện cả , nên chúng ta cần phải chấp nhận . Khi đã chấp nhận yêu thì phải chấp nhận đau khổ , chấp nhận thích một người có địa vị càng cao,càng quyền thế cũng đồng nghĩa phải chấp nhận chỉ chiếm được một góc rất nhỏ trong lòng người đó , vì trong tim họ còn phải dành cho nhiều người nhiều việc khác , có đôi lúc cảm thấy mình rất cô đơn cũng phải chấp nhận vì người đó không giành cho một mình mình . Một lần chấp nhận là một lần đau , nhưng chỉ cần nghĩ đến người đó khi không có mình sẽ ăn không ngon ngủ không được , không thấy mình thì đứng ngồi không yên , chỉ cần trong lòng người đó có mình thì dù cho phải chấp nhận nhiều hơn nữa cũng không sao .

 

Nói ra lời này thì cũng biết trong lòng của Jae jong có bao nhiêu đau bao nhiêu khổ.

 

Ngồi trên bậc mẫu nghi thiên hạ nhiều người mơ ước đã khó , lại là một người nam nhân càng khó hơn . Tuy rằng Yunho không có tam cung lục viện nhưng dù chỉ một người thôi cũng đủ làm cậu đau , người ta nói trong tình yêu rất ích kỷ , nhưng một khi chấp nhận lấy Yunho, một hoàng đế, thì dù có đau cỡ nào cậu cũng phải vui vẻ chấp nhận mà nhìn hắn lấy từng người từng người một về .

 

Nhiều lúc cậu rất muốn hỏi hắn tại sao năm xưa lại hứa suốt đời này chỉ yêu một mình cậu ,có phải lúc đó chỉ vì muốn mình nguyện ý gả cho hắn nên mới hứa như thế thôi sao ?

 

Nếu vậy thì không hứa thì sẽ tốt hơn , không hứa cậu sẽ không vì lời hứa đó mà tin tưởng , không hứa sẽ không thất vọng, không hứa sẽ không đau lòng.

 

Yunho không lên tiếng chỉ lặng lẽ ôm lấy Jae joong bởi vì hắn biết mình sẽ không bao giờ bù đắp lại được cho cậu cho dù trong lòng hắn quả thật chỉ có mình cậu . Thì sao chứ, câu hứa ngày xưa vẫn khắc sâu trong xương tuỷ hắn , nhưng ở đời thân bất do kỷ có phải muốn là được đâu, huống chi lại là mạng người chứ .

 

Mỗi người đuổi theo mỗi suy nghĩ khác nhau , khung cảnh vốn u sầu rồi người lại càng u sầu hơn, sự im lặng bao trùm cả không gian , Chang min vốn luôn huyên náo cũng không lên tiếng mà chỉ nhìn người đang nằm trên ghế dài. Mãi cho đến khi tiểu nhị vào báo thái y đã đến mọi người mới hoàn hồn lại . Nhưng chưa kịp kêu tiểu nhị mời thái y vào đã bị tiếng hét của Chang Min làm cho ba hồn bảy vía bay mất tiêu

 

HẮN CHÍNH HẮN .

 

Chang min chỉ vào người nằm trên ghế tay run run cả lên

 

– Heechul huynh … hắn chính là hắn , người đã lừa đệ bán vào lầu xanh đấy !!!
Cậu nhóc mắt rưng rưng nhìn Heechul

 

– Chang min là câu lang viện chứ không phải là lầu xanh , lầu xanh chỉ chứa kỹ nữ , câu lang viện mới có tiểu quan .

 

Heechul đi lại gần chỗ Chang min kéo cậu ngồi xuống ghế , bởi vì anh biết sẽ có người xử lý tên đó thật thê thảm á .

 

– Đệ không cần lo, phu quân của đệ sẽ xử lý hắn cho đệ thôi , phải không Yunho .

 

Heechul nhìn Yunho cười rồi nhìn qua người đang từ dưới đất bò lên ghế cười càng tươi hơn .

 

– Kibum à Kibum …không ngờ ngươi ngay cả hoàng tẩu cũng không tha , mười năm nay tuy không bắt được ngươi nhưng những chuyện động trời ngươi làm thì có nằm mơ ta cũng thấy mấy đại thần thay phiên nhau mà tấu á …

 

– Hoàng …hoàng huynh ..không liên quan đến đệ đâu…đệ… đệ chỉ muốn giúp triều đình một chút thôi mà …còn chuyện của cậu ta…không là hoàng tẩu ..đệ thật không biết á …thật …thật đó …tha cho đệ đi mà …

 

Kibum mặc cho vết thương trên lưng mà hết lời cầu xin Yunho , giờ mà có kề đao vào cổ hắn hắn cũng sẽ không thừa nhận đâu. Chang min nhìn thấy thế mà hơi đau lòng lên tiếng xin tha cho hắn .

 

– Yun…Yunho huynh …có lẽ là do đệ nhận lầm người thôi …huynh tha cho y đi .

 

– Thật là chỉ nhận lầm thôi sao ? . Heechul nheo mắt lại nhìn Chang min, trong lòng nghĩ đến một chuyện mà không khỏi cảm thấy hốt hoảng .

 

– “ Thằng nhóc này mà có thể nhận lầm người sao , nó là người sẽ không bao giờ bỏ qua cho người đã tổn hại đến mình , còn là người từng xém tí nữa hại cả đời mình … Không lẽ một màn anh hùng cứu mỹ nhân nó giống như trong mấy cuốn tiểu thuyết tình cảm vì được cứu mà thầm yêu người ta rồi sao ? động lòng rồi …chết… lần này chết chắc rồi ”.

 

– Này Heechul huynh sao tự dưng đứng lắc đầu vậy ? . Junsu nhìn thấy Heechul vì Chang min xin tha cho Kibum mà lắc lắc đầu không ngừng .

 

– Ta nói cho đệ biết ta nghĩ là Chang min nhà chúng ta thích Kibum rồi , chứ nếu không một người như nó dễ dàng tha cho ai đã làm hại nó sao ?
Heechul thì thầm vào tai Junsu , chưa kịp dặn cậu không được nói cho ai biết thì đã hét ầm lên.

 

Thật sao ???

 

Cả một nhà đều nhìn về phía cậu .

 

– Đệ lại hét cái gì vậy Junsu ? . Jae joong vì tiếng hét quá gần mà xém lủng màn nhĩ .

 

Junsu nhận được cái lườm của Heechul mà ấp a ấp úng .

 

– Đệ …a…không …tại …à tại đệ nghe Chang min nói cậu ta ( chỉ Kibum) không phải là người đã gạt đệ ấy …nên…nên chỉ muốn hỏi lại thôi . – Cúi mặt thật thấp , cậu buông ra những lời nói dối đầy lỗ hổng . Phía bên kia gần góc tối có hai người vì lời nói dối đó của cậu mà mỉm cười .

 

– Cậu ta dễ thương thật .

Han Kyung nhìn người vận lam y mỉm cười .

 

– Cậu ấy rất ngây thơ , trời mưa sẽ sợ sấm sét, có thể vì hiểu lầm người khác bị bệnh không chịu chữa trị mà khóc đến long trời đất lở , rất vụng về , khi động tình lên sẽ … Ôi sao mà cái gì cũng đem ra nói thế này .- Y không khỏi cười chính mình.

 

– Điều đó có thể nói lên ngươi rất yêu cậu ta , nếu đã vậy thì tại sao còn để cậu ta vụt mất khỏi tầm tay mình như thế ?

 

– Có lẽ chúng ta chỉ hữu duyên vô phận thôi , hơn nữa bây giờ không phải cậu ấy rất tốt sao ? Là bằng hữu ta biết hắn có thể đem lại hạnh phúc cho người đó .

 

– Không hỏi làm sao ngươi biết được cậu ta có hạnh phúc không ? Không hỏi làm sao ngươi biết cậu ta có hay không nhớ đến ngươi ? Không hỏi làm sao ngươi biết được cậu ta đã đau như thế nào , phải kiềm nén ra sao chứ ?

 

– Ngươi …nói vậy là ý gì chứ ?

 

– Ý gì thì ngươi hiểu rõ nhất . Còn ta đã đánh mất y một lần rồi vì vậy dù cho có phải dùng cả tính mạng mình , đánh đổi cả giang sơn kia ta cũng quyết cướp bằng được Kim Heechul từ tay hắn !!! .

 

Từ trong ánh mắt Han kyung , Yoochun có thể thấy được y có bao nhiêu kiên định và quyết tâm.

 

– Ngươi rốt cuộc là ai ?

 

– Một người có thể giúp ngươi dành lại cậu nhóc đáng yêu đó .

Yunho trong ngày sinh thần của mình bị một người hùng hồn khiêu chiến sẽ cướp người của mình mà không hay biết gì ? .

 

Hết chương 3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: