Phi tử chương 2

 

Phi Tử Là Của Ta Mà

Tác giả :Tử Tố
Beta : Wing

Chương 2 : XUẤT CUNG

 

Cuối cùng cũng ra khỏi hoàng cung sau khi Jae bị Yunho kìm phía sau , tay phải bị Chang min ôm, tay trái bị Junsu giữ , cuối cùng là Heechul ôm một chân của cậu không ngừng xin lỗi đến khàn cả giọng .

– Ra ngoài rồi , hay quá lâu lắm rồi chưa được ra ngoài thoải mái như thế này phải không hoàng..a.. Yunho huynh. Chang min hí hửng ôm lấy Yunho giữa đường .

 

– Khụ …Chang min lễ tiết á.“ thằng quỷ mau buông ra đi muốn sau khi về Jae nó hành cho à” .

Heechul không muốn nhìn thấy thằng quỷ nhỏ tham ăn này bị cắt nguồn lương thực vô cớ rồi chạy qua ăn ké mình nên khẽ nhắc.

 

– Phải đấy Chang min chúng ta đang giữa chợ mà , có gì về cung đi ta sẽ rất vui vẻ đấy. Yunho kéo Chang min ra khỏi người mình không quên ăn chút đậu hũ .

 

– Người cũng xem lại hành động của mình đi . Nói xong Jae joong bỏ đi trước.

 

– “ lần này thảm rồi, lại phải ngủ ở Tâm Thiên Điện dài dài quá ”. Yunho cũng nhanh chóng đuổi theo .

 

Kinh thành đúng là kinh thành đường xá tấp nập người qua kẻ lại , các hàng quán nhiều không kể nổi .Chang min kéo mọi người chạy khắp các khu bán đồ ăn , Junsu vốn nhát gan luôn bám lấy Yunho nửa bước không rời , Heechul thì vui vẻ mua một đống tinh dầu thơm của một người Tây vực. Bỗng một âm thanh rao hàng làm cho Heechul đứng người.

 

– Mua trâm đi , trâm hoa mai bằng thạch anh tím trăm năm khó tìm đây , mại vô mại vô…

 

Lập tức một đám con gái vây quanh xem trâm , nhưng vì ông chủ nói chưa tìm được chủ nhân thật sự của nó nên không bán cho ai cả . Heechul đứng đó do dự một hồi cũng quyết định bước lại chỗ ông chủ bán trâm mà quên mất không thông báo cho nhóm Yunho .

 

– Cô nương này xem trâm đi , chỗ tôi có rất nhiều trâm đẹp lắm .

 

Ông chủ này là một người mập mạp nhưng nhanh nhẹn , khuôn mặt hiền hậu dễ nhìn, khi cười lên khiến cho người ta một cảm giác tin tưởng .

 

– Trâm hoa mai này có phải bên trong ..bên trong có khắc một chữ chul không ? . Heechul như mất hồn nhìn cây trâm trong tay nên không để ý đến cách xung hô của ông chủ bán hàng . Nhưng câu nói này của Heechul làm cho khuôn mặt ông lập tức hoảng hốt .

 

– Cô …cô nương ..làm sao cô biết được chứ .Câu này vừa nói ra trong đầu ông chủ bán hàng liền loé lên một ý nghĩ .

 

– Không lẽ ..cô nương đây là.. Thái ..thái tử ..người …là người thật sao ? .

 

Không nghe lời ông chủ bán hàng nói , anh lại hỏi tiếp.

 

– Y đang ở đâu , mà thôi đi , ông chủ phiền ông về nói với y người mà y tìm đã chết rồi không cần tiếp tục tìm kiếm , không phải y đã có hoàng hậu rồi sao?! Bảo y hãy trân trọng người đang bên mình, không cần tìm kiếm một bóng hình trong quá khứ .

 

Nói xong Hechull đặt lại cây trâm trên bàn dời bước sang chỗ khác mặc kệ tiếng kêu của ông chủ bán hàng .

 

– Thái .. Không thiếu gia … thiếu gia người đừng đi .. thiếu gia…..

 

Nhưng duyên phận là do trời định không phải nói muốn bỏ là bỏ được đâu chứ . Khi Heechul vừa quay mặt đi chỗ khác lại đụng trúng người đằng sau , mà người này có chết anh cũng không muốn gặp lại lần thứ hai .

 

– Heechul …!! .Chỉ một tiếng gọi thôi dường như quay lại 7 năm về trước

 

– Han Kyung… Han Kyung huynh mau qua đây xem đệ có gì này .

 

Năm đó 15 tuổi Kim Heechul là một đứa trẻ hoạt bát hiếu động , nhưng cũng là đệ nhất mĩ nhân Shin Ki quốc bấy giờ , da trắng môi hồng dáng người mảnh mai uyển chuyển , suối tóc đen mượt mà ôm lấy khuôn mặt trái xoan , đôi mắt đẹp sắc sảo , sóng mũi cao ngất , nụ cười tỏa sáng như ánh nắng mặt trời , một thân hồng y quyến rũ vạn người mê .

 

– Heechul !! Đệ lại nghịch cái gì nữa đây , huynh đang tập kiếm mà .

 

Người được gọi là Han Kuyng một thân hắc bào anh tuấn bất phàm , tư thái ung dung , khí thế bức người , điềm đạm nở nụ cười với thiếu niên đang chạy lại phía mình .

 

– Đừng chạy như thế , lỡ như té ngã đập mặt xuống đất xấu hết hổng ai thương thì sao đây?

 

– Ai té chứ nói xui không , mà đệ có xấu thì còn có huynh mà lo gì ..hihi… không nói chuyện đó nữa huynh xem đẹp không . Heechul đem một khối thuỷ tinh trong suốt màu tím trong ngực ra cho y xem.

 

– Thạch anh tím làm sao đệ có được vậy , lại là một khối to như vậy ? . Han kyung không khỏi sửng sốt .

 

– Là phụ hoàng cho Chul , phụ hoàng nói thạch anh tím này là do sứ thần nước Mirotic tiến cống đấy, huynh xem đẹp không ?- Anh hí hửng đưa qua đưa lại trước mắt hai người .

 

– Đẹp lắm, đẹp lắm những thua Heechul của huynh . Y kéo anh ôm vào lòng không ngừng hôn lên má , làm cả khuôn mặt anh trong chốc lát đỏ lên như quả cà chua.

 

– Ai chuẩn cho huynh hôn chứ , đệ mà nói với phụ hoàng là huynh đi làm thái giám đấy . Nép vào lòng y cậu không ngừng rung rinh cười .

 

– Đệ đành lòng sao ? Huynh mà là thái giám sẽ không có ai yêu đệ nữa đâu .
Han Kyung hôn lên bờ môi mọng đỏ của Heechul, dù chỉ như chuồn chuồn lớt nước thôi nhưng Heechul vẫn rất thẹn thùng .

 

– Han Kyung , đệ muốn làm một cây trâm hoa mai từ khối thạch anh tím này , bên trong phải khắc một chữ Chul nữa , đệ nghe phụ hoàng nói khi đêm tối ánh trăng chiếu vào nó sẽ trong suốt lấp lánh ánh tím rất đẹp.

 

– Làm trâm từ thạch anh tím sao , đúng là chỉ có đệ mới nghĩ ra thôi , .. cha… cái này hơi khó nha , phải có cái gì khích lệ tinh thần mới có thể làm nhanh được á .

 

Y cúi người đem môi dán lên đôi môi đang mở ra của anh , lần này không phải chỉ chạm nhẹ nữa mà thật thụ là một nụ hôn . Tuy lúc đầu có hơi giật mình nhưng vị ngọt từ đôi môi của Han Kyung đem đến làm Heechul từ từ yên tâm nhắm mắt lại hưởng thụ nó . một bên không ngừng mút lấy dịch ngọt bên trong , một bên vụng về đáp lại sự khiêu khích của đối phương .Hai người hôn nhau rất lâu cho đến khi không còn khí lực nữa mới buông ra .

 

– Chừng nào cây trâm này được làm xong đệ sẽ …sẽ gả cho huynh . Anh nói trong tiếng thở dốc , ba tiếng cuối nhỏ như tiếng muỗi kêu .

 

– Thật sao này nói lời phải giữ lấy lời đấy, không được thất hứa đâu nha.

 

Mặt anh càng thêm đỏ vùi vào trong ngực y, nụ cười hạnh phúc trên môi ,nhưng anh nào có biết đâu người phía trên không hề có một tia ý cười nào , trong ánh mắt còn vương nét u sầu thống khổ .

 

– Ha ha ha …. đúng là mắc cười thật , ngây thơ quả là rất ngây thơ , tự vẽ cho mình một viễn tưởng tương lai hạnh phúc , hic.. nào có hay biết đâu trong mắt họ mình chỉ là một chú cừu non đang tự sa vào lưới tình sắp đặt trước . Ngu ngốc ….rất ngu ngốc phải không hoàng đế Han Kyung .

 

Mỹ nhân rơi lệ vạn người đau .

 

Nói về phía nhóm Yunho sau khi đi xa một đoạn vô tình bỏ lại Heechul không hay biết thì đụng trúng một nhóm người .

 

– Tránh ra , mau tránh ra không thấy thiếu gia của Lee So Man tướng quân sao .

 

Đi đầu là một nam tử phục sức hoa lệ , cầu kì , hoang phí , diện mạo thì coi như xếp vào dạng xem được đi .Phía sau là 10 tên như hung thần đang không ngừng gạt người đi đường qua hai bên . Junsu luôn bám lấy Yunho ở phía bên trái nên khi bị các tên đó đi tới đụng phải mất thăng bằng ngã nhào ra giữa đường .

 

– Á…

 

– Junsu huynh . Chang min nhanh nhẹn nhảy ra đỡ lấy Junsu.

 

– Huynh không sao chứ , có bị thương chỗ nào không vậy .

 

Yunho và Jae joong vì bị mấy tên hung thần đó chèn ép vào phía trong nên nhất thời không cách nào chạy lại đó được.

 

– Ôi .. tiểu mỹ nhân , tiểu mỹ nhân này có sao không , hazz .. cũng tại lũ ăn hại nhà ta, không làm bị thương mỹ nhân chứ .

 

Tên thiếu gia đó cũng nhảy vào, nói là đỡ người thì chi bằng nói muốn trêu ghẹo thì đúng hơn .

 

– Này làm gì thế??? Junsu huynh của ta không cần ngươi đỡ. Chang min lập tức chắn trước mặt tên thiếu gia đó .

 

– THẰNG NHÓC CON NÀY TRÁNH RA COI . Tên đó quát lên với cậu

 

– TA KHÔNG TRÁNH ĐÓ THÌ SAO? . Không chịu yếu thế hơn cậu cũng hét vào mặt hắn .

 

– NGƯƠI CÓ BIẾT TA LÀ AI KHÔNG?! COI CHỪNG TA CHÉM ĐẦU CẢ NHÀ NGƯƠI ĐÓ OẮT CON . Tên đó vươn vai ra oai .

 

– MẶC KỆ NGƯƠI LÀ AI , HỨ… LÃO TỬ ĐÂY MÀ MẤT CỌNG LÔNG TƠ NÀO CẢ NHÀ NGƯƠI CŨNG ĐỀN KHÔNG NỔI ĐÂU. Cậu cũng hất cằm lên hét với tên đó .

 

– Chang min thôi .. hay thôi đi, huynh không sao đâu… chúng ta đi thôi .

 

Junsu nhìn thấy hai người lớn tiếng như vậy thần hồn gì cũng bay đi mất hết.

 

– Hừ …Lần này tha cho ngươi đó mai mốt thấy ta nên trốn xa một chút, ta mà thấy là thấy đâu đánh đó , chúng ta đi thôi Junsu huynh .

 

Nhưng vừa đi khỏi ba bước đã bị tên thiếu gia đó giữ lại , Chang min tức giận định chửi cho tên đó một trận,nên không thấy được cảnh trước mắt như Junsu . Lúc này Yunho và Jae joong vẫn chưa thoát ra được , đã thấy một con ngựa đang lao nhanh về phía Junsu và Chang min , quá xa và nhiều người cản trước mặt để Jae joong có thể cứu kịp hai người

 

– CHANG MIN COI CHỪNG PHÍA TRƯỚC .

 

Jae joong hét lên , đến lúc Chang min ý thức được thì đã bị Junsu đẩy qua một bên , còn mình thì đứng yên bất động không còn giọt máu trên mặt .

 

– JUNSU HUYNH .

 

Ba người cùng nhau hét lớn ,Chang min cố gắng lao ra nhưng bị một người đá cho một cái , cậu chỉ thấy một màu lam lướt qua mình rồi sau đó Junsu huynh bị nhấc bay lên , đến khi nhìn lên lại thấy con ngựa đang hí dài và hai chân trước giơ lên cao ngay trên đầu mình . Chuyện là khi người đó cứu Junsu bay lên tiện thể đá cho con ngựa một phát làm lệch hướng, ai ngờ lại đưa người khác vào chỗ chết chứ .

 

– “ Đúng là cái số phải bị thương mà , chạy đâu cho khỏi nắng chứ ”.

 

Cậu đành giương mắt ra chấp nhận số phận , ai ngờ người cưỡi ngựa đó lại phóng xuống ngựa ôm lấy che chắn trên người cậu một tiếng hét lớn đau đớn , trước mắt cậu chỉ một màu đỏ thẫm .

 

– Nặng quá .

 

Một màn kinh thiên động địa thế nếu là người thường nhất định sẽ hét ầm lên rồi sau đó sẽ ngất đi cũng không chừng , vậy mà câu đầu tiên Chang min nói ra không ngờ lại là nặng quá thôi.

 

– Chang min đệ không sao chứ?

 

Yunho , Jae joong , Junsu và cả Heechul , ngoài ra còn có thêm 2 người lạ mặt khác , lật cái người đè lên Chang min qua một bên , bọn họ không thèm hỏi thăm người đã cứu mạng một tiếng mà chỉ lo xem Chang min có bị thương chỗ nào không .Bị vứt qua một bên, người đó từ từ tỉnh lại nhưng vẫn không thể tự đứng lên được, cũng may có hai người trong nhóm đó đi ra đỡ lấy hắn .

 

– Người bằng hữu không sao chứ , mà ta nói này, lần sau nếu có anh hùng cứu mỹ nhân thì cũng nên xem gia quyến người ta ra sao một chút , chứ không như lần này bị ngựa dậm hai phát mà có hỏi thăm tiếng nào đâu .

 

Người đang nói là người lúc nãy đã nhảy ra cứu Junsu .

 

– Huynh thì tốt hơn ta à , hừm..cũng không phải xém chút nữa cũng bị ngựa dậm mà người ta cũng đâu có nhớ tới, chỉ chạy lo cho em trai đấy thôi .

 

Hắn cũng trả treo lại .

 

– Xem ra vẫn chưa sao, còn sức nói móc người ta mà . Lần này là do Han Kyung nói

 

– Ai nói không sao chứ, huynh thử bị ngựa dậm hai phát đi xem thế nào , không chừng gãy mấy cọng sườn rồi không biết đấy chứ … Ui da… Này người bị thương là ta này , cũng phải tìm thái y đến xem ta một chút chứ quá đáng lắm rồi nha nha…. Coi chừng ta kêu hoàng huynh của ta chém …ơ….Hoàng ..hoàng huynh ..sao có thể ..thể chứ .

 

– Ngươi muốn chém luôn đầu hoàng huynh này luôn sao hả , JUNG KIBUM.

 

Nổi giận rồi !! Jung hoàng đế luôn được người trong thiên hạ ca tụng đức tính ung dung hiền hoà chưa bao giờ nổi giận mà hôm nay lại đang đằng đằng sát khí muốn giết người thế này đây.

 

– Á..

 

Lập tức Kibum ôm lưng chạy nhưng làm sao thoát được tay Yunho, chạy chưa được hai bước đã bị Yunho túm tóc kéo lại .

 

– Chạy …lại tính chạy đi đâu hả? Ngươi chạy suốt 10 năm rồi không ớn sao ? Ha Ha Ha .. người hôm nay để ta gặp được ngươi rồi thì có chạy đằng trời cũng không khỏi đâu Jung Kibum à !! .

 

Yunho âm hiểm cười quỷ dị làm cho cả nhóm ai nấy sởn tóc gáy .

 

– Hoàng huynh tha cho đệ đi mà ,” Hu hu hu lần này chết chắc rồi mẫu hậu à sao người lại chết sớm như thế, hôm nay ai cứu Bum đây ”. ( Jung hậu : ta cũng không dám rớ vào đâu… lơ xơ mơ chết rồi mà không được yên á !! )

 

Hết chương 2

( chữ in nghiêng là do Hechull và Han Kyung nhớ lại á )

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: